Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vì sao Chi Đạo lại trốn anh? Vì sao cô không dám động vào anh? Vì sao lại chỉ lạnh nhạt với anh? Vì sao lại chỉ kéo ống tay áo chứ không nắm tay anh? Anh rất bẩn sao? Anh không đủ mị lực sao? Hay là cô đã thích người khác rồi? Nói chuyện với cái tên ghê tởm kia có gì vui vẻ? Vì sao lại chỉ liếc mắt nhìn anh một cái rồi bỏ đi? Cô ghét bỏ anh sao?
Chi Đạo
Em khiến tôi tức giận, rất nhiều đó.

Chi Đạo ngồi dưới quốc kỳ, bị trúng gió nên được đưa đến phòng y tế. Từ Oánh đến nói chuyện với cô, hai người nói một lúc đề tài lại vòng về anh chàng thiên tài trong lớp. Từ Oánh nói, trong lớp có một nữ sinh gấp sao định tặng cho Minh Bạch, kết quả lại bị phụ huynh bắt ngay tại hiện trường, còn bị đánh một trận.
Chi Đạo vuốt vuốt tóc, nhìn qua đám người đang ngồi chào cờ bên ngoài. Mỗi lớp đều phân ra hai hàng, nam một hàng, nữ một hàng.
Chi Đạo hỏi: “Chẳng lẽ yêu sớm là sai sao?”
Từ Oánh nói: “Yêu sớm không sai, nhưng người lớn đều sợ hậu quả của nó. Thành tích giảm sút, cảm xúc bất ổn, lúc vui vẻ thì không sao, lúc hậm hực thì dỗi này dỗi nọ. Thứ đáng sợ nhất chính là xúc động của tuổi trẻ… Hơn nữa, mỗi người đều có con đường phát triển khác nhau, dù sao sau khi tốt nghiệp thì cũng thành đường ai nấy đi. Nhưng mà…” Từ Oánh đột nhiên ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh mắt khát khao: “Tớ lại cảm thấy, điều đẹp nhất trong đoạn tình cảm này là sự nỗ lực. Bởi vì, cho dù sau này không còn yêu nhau nữa, nhưng mỗi khi nhớ đến quãng thời gian này là sẽ nhớ về những kỉ niệm đẹp đẽ, khiến tâm trạng vui vẻ.”
Chi Đạo hiểu đạo lý này: Cho dù kết quả của chuyện tình là phân ly, nhưng chỉ cần quá trình tốt đẹp thì đó vẫn là một câu chuyện tình yêu lãng mạn.
“Chi Đạo, kỳ thật tớ cũng muốn tỏ tình với cậu ấy. Thời học sinh cấp ba sắp kết thúc rồi, tớ không muốn lưu lại điều gì tiếc nuối.”
Chi Đạo lắp bắp kinh hãi, quay đầu nhìn Từ Oánh: “Cậu có crush? Ai thế?”
Từ Oánh e lệ cúi thấp đầu: “Bây giờ tớ chưa thể nói cho cậu được, đợi bao giờ tớ hạ quyết tâm đi tỏ tình thì sẽ nói với cậu.”
Tin tức này giống như sét đánh ngang tai, nội tâm Chi Đạo chấn động không thôi. Muốn hỏi lại không dám hỏi, đành không cam lòng nuốt hết những nghi ngờ xuống bụng.
Tiếng chuông di động vang lên, Chi Đạo theo bản năng lấy điện thoại ra. Nhìn thấy tên người gọi tới hiện thị trên màn hình, cô vội vàng che che giấu giấu nhận điện thoại.
“Vẫn chưa về phòng học sao?” Minh Bạch hỏi
“Về ngay đây…”
Từ Oánh hỏi cô: “Ai vậy?”
“… Một người bạn thôi.” Chi Đạo nhỏ giọng trả lời.
Động tác của thiếu niên lập tức cứng đờ, ngay sau đó dán sát người ven tường. Thấp giọng mềm mại: “Bài thi hôm nay anh đã phân tích xong giúp em, lát nữa em nhớ đến lấy vở ghi…”
“Bạn ơi, xin chào, xin hỏi tớ… Tớ có thể xin phương thức liên hệ của cậu không?”
Chi Đạo bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía nam sinh đột nhiên đến gần, giọng nói từ đầu bên kia của điện thoại cũng im bặt một cách bất thường. Trái tim cô tức khắc rơi vào hầm băng lạnh lẽo.
“Nè…” Chi Đạo hạ giọng, cẩn thận gọi anh.
“Bạn học… Xin lỗi. Tớ… Tớ chỉ cảm thấy cậu rất đáng yêu, muốn kết bạn với cậu. Đương nhiên… Chuyện đó, nếu cậu không có bạn trai…” Xem chừng cậu nam sinh kia rất không có mắt nhìn, vẫn tiếp tục bô lô ba la làm quen.
“Cậu ấy không có.” Từ Oánh đứng bên cạnh xem náo nhiệt, thấy một màn này vội vàng ồn ào trêu ghẹo.
Lúc này, trái tim Chi Đạo đập nhanh hơn bao giờ hết, bắp tay gương mặt đều căng thẳng cứng đờ: “Cái kia.. đợi lát nữa tớ sẽ đến lấy vở…”
Điện thoại vẫn không một tiếng động, đầu dây bên kia hoàn toàn yên tĩnh như cánh đồng hoang, thậm chí cô còn không nghe thấy tiếng hít thở của anh. Thời gian trò chuyện trôi qua từng giây từng giây, mỗi giây đều như tra tấn, như đếm ngược trước khi hành hình.
“Chi Đạo, chẳng lẽ cậu thật sự có bạn trai rồi à?” Từ Oánh thấy vẻ mặt của cô không đúng, vội cười hỏi cô.
Chi Đạo cười xấu hổ: “Không… không có.”
“Cậu đã không có bạn trai.. Vậy… Vậy là tốt rồi. Ha ha. Thật ra tớ chỉ đang giúp bạn tớ xin wechat của cậu thôi, cậu ấy đã âm thầm theo dõi cậu rất lâu, nhưng mà vẫn không dám tới, cho nên tớ mới giúp….”
Minh Bạch yên lặng lắng nghe, cúi đầu, ngón tay lại dùng sức niết vết sẹo trên ngón giữa, ấn thật mạnh, cho đến khi miệng vết thương rách ra, máu chảy đầy tay, giọt máu theo ngón tay lăn xuống, nhỏ giọt trên mặt đất.
Chi Đạo vẫn còn đang choáng váng. Dù cô đã gọi vài lần, nhưng Minh Bạch ở đầu bên kia chỉ yên lặng, cũng không cúp máy. Có đôi khi im lặng đôi khi còn khiến con người ta áp lực hơn cãi vã giận dỗi, bởi vì khi đó bầu không khí nhất định sẽ đè nén đến mức hít thở không thông. Chi Đạo cảm nhận được rõ ràng, Minh Bạch đang tức giận. Cho dù từ đầu tới giờ anh chưa từng to tiếng hay chất vấn cô, nhưng giờ khắc này, Chi Đạo sâu sắc ý thức được, đây chỉ là chút thoải mái, bình yên trước cơn bão.
Cô đột nhiên nhớ đến tai trái từng bị dao của Minh Bạch cắt qua.
Chi Đạo sờ sờ lỗ tai, chậm rãi ngẩng đầu, hít thật sâu nhìn quốc kỳ, nội tâm chân thành khẩn cầu tổ quốc hãy phù hộ cho cô.
“Bây giờ tớ về ngay đây!” Chi Đạo quả quyết nói lại một câu với Minh Bạch rồi dứt khoát cúp điện thoại, vội vàng kéo Từ Oánh chạy.
Về đến phòng học, Chi Đạo theo bản năng nghiêng đầu nhìn Minh Bạch. Anh đang chăm chú cúi đầu làm bài tập, vẻ mặt an yên điềm đạm, hoàn toàn không giống như đang giận.
Chi Đạo vỗ ngực, nội tâm căng thẳng cũng thả lỏng một chút, thở phào một hơi.
Tiết tự học buổi tối kết thúc, Minh Bạch vẫn giống như bình thường, đứng trước cửa lớp chờ cô, Chi Đạo thấy thế, cũng ngoan ngoãn, nhanh chóng dọn đồ rồi đi theo sau. Nỗi sợ hãi với thiếu niên đột nhiên trở lại, nội tâm càng lúc càng bất an lo sợ, sợ anh làm ra những chuyện quá đáng hơn cắt lỗ tai. Chi Đạo càng đi càng chậm, thỉnh thoảng còn giương mắt nhìn trộm cảm xúc trên mặt Minh Bạch.
Hai người mới vừa đi ra khỏi cổng trường, Minh Bạch đã trực tiếp kéo cổ áo Chi Đạo đi về phía trước. Chi Đạo bị kéo đến lảo đảo, hoảng loạn nhìn quanh bốn phía, cũng may, lúc này đã tối muộn, ai cũng vội về nhà nên không có ai chú ý đến hai người bọn họ. Minh Bạch đột nhiên buông cô ra, tăng tốc đi nhanh hơn, cách cô một khoảng xa. Chi Đạo vội chạy chậm theo, duy trì khoảng cách an toàn phía sau anh.
Đường về nhà hôm nay yên ắng bất thường.
Chi Đạo lại càng sợ hãi.

Đến trước cổng tiểu khu, Chi Đạo nhìn thiếu niên một cái, cúi đầu xoay người đi; “… Ngày mai gặp lại.’
Minh Bạch vẫn duy trì yên lặng, chỉ là ánh mắt một mực nhìn chằm chằm cô.
“Vậy… Em lên nhà trước đây..”
Minh Bạch đột nhiên kéo chặt cổ tay Chi Đạo, ép cô vào vách tường trong góc tối nhất trước cổng tiểu khu, cơ thể chậm chạp ép sát.
“Vẫn còn sớm mà.”
Mắt Minh Bạch mù rồi à? “Mẹ em sẽ hỏi…” Chi Đạo nhẹ nhàng phản kháng, cánh tay đẩy người anh ra.
“Chỉ năm phút thôi.” Minh Bạch cầm điện thoại, cho Chi Đạo nhìn thời gian trên đó.
Chi Đạo có hơi do dự: “Nhưng mà… Mẹ em… Bà ấy… Bà ấy muốn em về sớm, nếu không… bà ấy sẽ nghi ngờ…”
Gương mặt tuấn tú của thiếu niên nhẹ nhàng dán sát bên lỗ tai của Chi Đạo, hơi thở ấm áp của anh mang theo áp lực quyến rũ khó kìm nén. Đầu ngón chân của Chi Đạo theo phản xạ khẽ cuộn lại, nín thở, cơ thể run rẩy.
Thiếu niên cố ý hạ giọng, trầm thấp, mềm mại, đáng thương, mùi hương quyến rũ quấn quanh chóp mũi cô:
“Chị ơi… Chỉ năm phút thôi.”
Chi Đạo bị em gái Minh dụ dỗ, cơ thể mềm nhũn, gương mặt ửng hồng, trái tim cũng kêu gào cô phải đồng ý. Chi Đạo khẽ nhắm mắt, mơ hồ bán nước: “Vậy… Chỉ năm phút…”
“Chi Đạo…” Ngón tay thiếu niên nâng lên, cách môi cô chỉ một centimet: “Anh chảy máu.’
Vết sẹo trên ngón giữa vốn đã đóng vảy lại bị anh bạo lực giật ra, máu chảy không ngừng.
Chi Đạo nhìn thấy ngón tay anh chảy máu, đau lòng không thôi, trước khi trí não kịp phản ứng, cơ thể đã theo bản năng bỏ ngón tay của anh vào miệng, liếm máu sát trùng, giọng nói hàm hồ: “Sao anh lại không cẩn thận như vậy…”
Ngón tay thiếu niên đột nhiên được bao bọc trong khoang miệng ấm áp, Minh Bạch không kìm được rên nhẹ một tiếng, toàn thân tê dại. Lúc này, Chi Đạo mới phát hiện ra mình vừa làm cái gì, vừa sợ anh phản cảm vừa sợ anh xấu hổ vội vàng bỏ ra, ánh mắt vẫn không dám nhìn Minh Bạch, tay cẩn thận dùng khăn giấy lau cho anh.
Minh Bạch cúi đầu nhìn cô, lông mi hơi rũ xuống: “Em sẽ đi với nam sinh khác sao?”
“Cái gì…” Chi Đạo nghi hoặc nhìn anh.
Ngón tay đã được lâu sạch sẽ, Chi Đạo cũng buông nó xuống. Minh Bạch thất vọng, rụt tay về.
Hàng mi dài của anh khẽ run, đôi mắt mông lung như phủ một tầng sương mù: “Chi Đạo… Em có muốn ở bên anh cả đời không? Vĩnh viễn, chỉ có một mình anh.”
Cả đời? Chi Đạo có hơi kinh ngạc, cô vẫn chưa nghĩ đến chuyện tương lai, chỉ muốn được chăng hay chớ. Quãng đường phía trước có quá nhiều biến số, cô vẫn còn nhiều do dự.
“Cái kia… Nói vĩnh viễn cũng quá… Lâu.” Quá không hiện thực.
Ở bên một người cả một đời.
Còn khó hơn chết.
Minh Bạch thấy sự do dự của trong mắt Chi Đạo, sự do dự của cô chẳng khác gì con dao đang dùng sức chọc vào mắt anh, lục phủ ngũ tạng đều quặn thắt đau đớn, cõi lòng giống như một vùng hoang vù toàn gió và cát.
Chi Đạo khác với anh. Cô không nhìn thấy mặt âm u của anh. Là anh tự tìm đường chết, tự cho là tài giỏi đi quyến rũ cô, không ngờ lại câu được một con nhím biển, tự mình hại mình. Anh nhận mệnh.
Minh Bạch biết hình tượng mà anh đang ngụy trang hiện tại chính là gu của Chi Đạo, bất kể lại mùi hương, dung mạo hay học vấn. Cô yêu anh mềm yếu gọi cô là “chị”. Chuyện gì anh cũng đồng ý với cô, nhưng cô lại không có được sự kiên định đến thế. Có thể một giây trước cô vẫn còn dính lấy anh không buông, một giây sau đã lại tàn nhẫn vứt bỏ anh.
Minh Bạch cực kỳ chán ghét loại cảm giác khuyết thiếu sự an toàn thế này. Tuy Chi Đạo là người chủ động trêu chọc anh trước, nhưng cô lại không chịu hòa làm một với anh, cảm xúc của cô không mãnh liệt như anh. Nếu nhỡ may cô gặp được nam sinh khác, anh sợ…
Minh Bạch luôn lo lắng Chi Đạo sẽ đột nhiên biến mất, hoặc không cần anh nữa. Anh hy vọng cô mạnh mẽ, lại sợ cô trưởng thành sẽ rời đi. Trên đời này có rất nhiều đàn ông, vì sao lại chỉ có một Chi Đạo?
Anh muốn nhiều hơn.
Nếu Chi Đạo có thể đồng ý vĩnh viễn chỉ ở bên mình anh thì tốt rồi.
“Minh Bạch…” Chi Đạo thấy thiếu niên cứ mãi im lặng không nói chuyện thì hơi sợ, cô cẩn thận gọi một tiếng.
Vậy là tốt rồi.
Minh Bạch đột nhiên nâng cằm Chi Đạo lên. Bỏ qua vẻ kinh ngạc trên mặt cô, đôi môi phủ xuống môi cô, dùng hết sức lực, như tuyệt vọng chơi vơi không biết nên tiếp tục hay từ bỏ người con gái trước mặt. Chi Đạo phát ra một tiếng rên rỉ, Minh Bạch kiềm chế không để cô giãy giụa. Chi Đạo bị ép ngẩng đầu để dâng hiến nụ hôn, cần cổ trắng nõn lõa lồ trong không khí không chút phòng bị, ngón tay Minh Bạch âu yếm nơi đó, vuốt ve theo từng mạch máu xanh nhỏ mảnh khảnh giấu dưới da thịt.
Thật muốn giết chết cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận