Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bác sĩ kê cho cô thuốc an thai, yêu cầu nằm viện quan sát mấy hôm.

Toàn bộ quá tình cô không nói câu nào, như con rối bị người khác giật dây kiểm soát.

Nằm trên giường bệnh, quả nhiên bọn họ mua rất nhiều đồ ăn tới.

Họ căng thẳng nhìn cô nằm trên giường, cô chỉ cười lạnh.

Hạ Hạo Nguyên thơm lên khóe môi cô: “Chị ơi, chị ăn chút cơm nào, mấy tháng này chị chưa ăn cơm tử tế rồi, cứ thế sẽ đói chết đó.”

Ghê tởm.

Cô nhắm hai mắt lại, không thèm nhìn nữa. Lữ Nhất đặt đồ ăn thơm phức cạnh gối cô, hương thơm quanh quẩn trên mũi, câu dẫn cô ăn, nhưng cô vẫn quyết tâm không ăn, nhắm mắt như đang ngủ.

“Tô Phàm, ăn ít đi, trong bụng em còn có một sinh mệnh, không được ngược đãi nó.”

Cô ngước mắt, lạnh nhạt nhìn thẳng vào mắt anh: “Liên quan gì đến anh? Tôi không muốn ăn thì không ai ép được tôi cả. Tôi muốn các anh nhìn đứa trẻ này sảy ra sao đấy.”

Lữ Nhất bất đắc dĩ khom lưng, bàn tay tinh tế xoa má cô: “Tôi biết em không tự nguyện, nhưng em phải ăn cơm, nếu không thì chúng tôi cũng không biết chúng tôi có thể làm ra chuyện gì đâu.”

Đe dọa cô?

Giờ trong bụng cô là con ai cũng không rõ, nhưng chọc chết vẫn là con bọn họ.

“Làm đi, xem các anh bản lĩnh mức nào, chẳng lẽ anh định đụ chết con anh chắc?”

Lữ Nhất nhíu mày.

Tào Phó Thanh lạnh giọng hỏi: ” Tôi hỏi em lần cuối, vẫn không chịu ăn đúng không?”

“Tôi không ăn! Có bản lĩnh thì đụ chết tôi đi!”

Hắn phì cười: “Được thôi, em giỏi lắm.”

Bỗng nhiên, hắn xoay người đi đến cửa phòng bệnh, khóa cửa lại. Tiếng khóa lạch cạch khiến trong lòng cô thấy không ổn, trơ mắt nhìn hắn đi tới, vừa đi vừa tháo thắt lưng.

“Anh muốn làm gì…”

“Giữ chặt cô ấy lại, đừng để cô ấy làm loạn.”

Hắn cầm thìa, xúc một miếng cơm, ép cô mở miệng đút vào, sau đó lại gắp mấy miếng thịt cho vào miệng.

Tô Phàm liều mạng giãy giụa, cánh tay cô bị hai người ấn xuống, cô lắc đầu muốn nhổ ra, Tào Phó Thanh lại ép cô ngẩng mặt lên, quỳ gối trước người cô, côn thịt thình lình chọc thẳng vào yết hầu cô.

“Ọe…”

Yết hầu bị không ít đồ ăn chen vào, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nuốt xuống.

“Ư ư ư!”

Cô giãy giụa như phát điên, giường bệnh bị cô đạp rung động, không chịu ăn.

Người đàn ông cắn răng, lại thúc vào họng cô lần nữa: “Đây là em ép tôi! Không phải không chịu ăn à? Ngoan ngoãn ăn cơm thì sao lắm chuyện như này?”

Nước mắt trào ra mãnh liệt, vẫn cứ há miệng nôn khan, cơm thịt lẫn lộn chưa nhai đã bị ép xuống.

Côn thịt chọc thẳng xuống yết hầu cô, bị ép căng ra, cưỡng ép ăn cơm, cơ hồ sắp sặc chết cô.

Đến khi toàn bộ đồ ăn trong miệng được nuốt xuống, hắn mới rút côn thịt ra, chuẩn bị mạnh mẽ nhét vào lần nữa.

Nhưng hắn vừa rút ra, Tô Phàm ho sặc sụa, cô nôn khan, như giây tiếp theo có thể nghẹn chết, hai người vội vàng buông cô ra, chuẩn bị vỗ lưng cho cô.

Đột nhiên, cô liều mạng đẩy bọn họ ra, chui vào góc giường nôn mửa, tất cả đều là đồ ăn vừa rồi bị nhét vào miệng, sau đó vung tay lên, văng tất cả cơm trên giường xuống mặt đất, nôn tê tâm liệt phế, đau không nói nổi.

Lữ Nhất cau chặt mày lại, Tào Phó Thanh túm tóc cô: “Em dám nôn ra là vì tôi chưa cho em ăn đủ nhiều đúng không?”

Hạ Hạo Nguyên vội giữ tay hắn lại: “Chú, đừng ép nữa, cô ấy sặc chết mất.”

Người đàn ông cáu giận nhìn người đang khóc rống trước mặt, sau đó thả lỏng người xuống.

Hắn lau sạch côn thịt đi, sau đó kéo quần lên, xoay người đi lấy nước dinh dưỡng.

Cuối cùng, cũng không thể ép cô ăn hết.

Lúc truyền dịch, Lữ Nhất đã dọn sạch đồ ăn dưới đất, lau mặt cho cô, ngữ khí cực kì bình tĩnh lại dịu dàng: “Phải làm sao em mới ăn cơm?”

Cô mở mắt, cười lạnh với anh: “Trừ khi tôi chết.”

Cô chỉ một lòng muốn chết, bị giày vò đã sớm tuyệt vọng.

“Em không được chết, em chết rồi bọn anh phải sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận