Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiểu thiếu gia giận đến phát khóc với anh trai hồ ly tinh của mình, nửa người dưới mặc quần lót khom lưng nhặt thắt lưng da thì cửa bị đẩy vào (phần 1)
”Còn có thể làm gì?” Tống Nam Viên đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn Tống Nam Hà đang thở hổn hển, vẫn nhíu mày khiêu khích.
”Tống Nam Viên!” Tống Nam Hà giận đến mức ánh mắt cũng đỏ, từng chữ đều phải ngừng một lát, tựa như mỗi một chữ đều bị tên Tống Nam Viên hung hăng cắn qua một lần, sắc mặt cực kỳ khó coi.
”Em nhìn em đi, lúc tâm trạng không tốt chỉ thích đem người khác ra trút giận, dù gì anh cũng là anh ruột của em, đương nhiên sẽ bao dung em, nhưng sư nương của em vốn không phải là người nên bao dung em, chạy tới đây hung dữ là hình dáng gì?” Tống Nam Viên nhíu mày thật chặt.
”Con mẹ nó tôi cần anh bao dung hả?!” Tống Nam Hà đang đứng trước cửa phòng làm việc, nhỡ đâu bị người khác nghe thấy sẽ không tốt, chịu đựng lửa giận, gương mặt tức giận đỏ bừng bước vào phòng làm việc, nghiến răng nghiến lợi khóa trái cửa phòng làm việc: ”Con mẹ nó hôm nay tôi nói với anh thế nào? Muốn phát tình thì có chỗ cho anh phát tình, có người cho anh phát tình, con mẹ nó anh có tật xấu gì mà lúc nào cũng phải hướng về người của tôi…”
Tống Nam Hà còn chưa nói hết, Tống Nam Viên đã lập tức bày tỏ không đồng ý, quay đầu về phía Tô Mộc: ”Cậu là người của nó, ở cùng một chỗ với nó à?”
”Không, không phải, không có!” Tô Mộc theo bản năng phản ứng lại, kiên định lắc đầu phản bác.
Tống Nam Viên lại nhíu mày nhìn về phía Tống Nam Hà, thực tế không thể bị chối bỏ.
Tống Nam Hà cảm thấy mình một mặt vừa bị sỉ nhục, một mặt vừa phẫn nộ vừa đau đớn, lại thêm cả chuyện từ nhỏ đã được bưng trong lòng bàn tay mà lớn lên, làm gì trải qua thất bại nào lớn như vậy, nhưng hết lần này đến lần khác đều không thể phát tiết, mà ở đây cũng không phải là phòng riêng của cậu ta, có thể để mặc cho cậu ta tùy tiện đập phá, ánh mắt đỏ bừng đứng yên tại chỗ một hồi, quả đấm siết thật chặt, ngay tại thời điểm Tô Mộc cho rằng Tống Nam Hà lại muốn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề thì mấy giọt nước mắt lớn nhỏ của tiểu thiếu gia thay phiên nhau rơi xuống.
Tô Mộc quả thật đã sửng sốt một chút.
Sau đó mới nhớ, mặc dù Tống Nam Hà có chút giống chó thật, nhưng thật ra cũng không lớn hơn cậu mấy tuổi trên thực tế, cũng chỉ mới trưởng thành…
Lúc khóc trông rất xinh đẹp, ánh mắt đỏ bừng, vành mắt cũng đỏ theo, hàm răng cắn chặt, phối hợp với những vết thương trên mặt khiến cho người ta cảm giác như chó hoang hung dữ, lại có cả cảm giác chó con đánh nhau bên ngoài thua, khóc lóc chạy trở về…
Rất, có độc…
”…” Tô Mộc nhất thời không biết nên nói cái gì mới phải, sững sờ duỗi tay ra rút một tờ khăn giấy đưa cho Tống Nam Viên để hắn đưa cho Tống Nam Hà.
”Không có tiền đồ.” Tống Nam Viên cầm tờ giấy mà Tô Mộc đưa cho trong lòng bàn tay, sau đó đi vòng qua một bên khác đến tủ đầu giường, cầm cả túi khăn giấy tới, tùy ý ném vào ngực Tống Nam Hà một cái, giễu cợt nói.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận