Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Phán Xử
Ánh sáng từ hành lang ùa vào, hắt lên một bóng đen cao lớn đứng ngay khung cửa.
La Kiệt sững sờ, còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra. Hắn chỉ thấy một cơn gió ập tới.
Lâm Dịch Phong đã ở đó.
Hắn vừa xuống máy bay, nhận được địa chỉ lớp học của cô từ thư ký Trương . Hắn muốn tạo cho cô một bất ngờ. Nhưng khi đến nơi, hắn không thấy cô, chỉ nghe loáng thoáng tiếng sinh viên nói cô đi cùng La Kiệt lên tầng thượng. Một dự cảm bất an tột độ dâng lên, hắn lao đi như một cơn bão.
Và cảnh tượng hắn thấy là đây.
Người con gái hắn nâng niu, người mà hắn thậm chí không dám lớn tiếng, đang nằm trên sàn nhà, áo quần rách nát, khóe miệng rỉ máu.
Một giây. Chỉ một giây. Lý trí của Lâm Dịch Phong bốc hơi.
Thế giới của hắn chìm trong một màu đỏ rực của máu.
La Kiệt còn đang ngơ ngác, chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của Lâm Dịch Phong. Hắn còn chưa kịp mở miệng, một cú đá trời giáng đã đập thẳng vào ngực hắn .
“Rắc!”
La Kiệt cảm thấy xương sườn mình gãy vụn. Hắn bay ngược lại, đập mạnh vào bức tường, rơi xuống như một con búp bê rách .
“A!!!” Hắn phun ra một ngụm máu.
Lâm Dịch Phong không cho hắn cơ hội thở. Hắn bước tới, túm tóc La Kiệt, nhấc bổng đầu hắn lên, và bắt đầu đấm .
Không phải một cú đấm. Mà là một cơn mưa đòn.
Binh! Binh! Binh!
Tiếng xương mặt vỡ vụn. Tiếng da thịt bị xé rách. Máu văng tung tóe lên cả áo sơ mi trắng của Lâm Dịch Phong.
“A… Đừng… đừng đánh…” La Kiệt hoảng loạn tột độ, cố gắng đưa tay lên che mặt .
Hắn nhận ra đây là ai. Lâm Dịch Phong!
“Là… là cô ta quyến rũ tôi! Thật đấy! Cô ta… cô ta là kỹ nữ… Á!!!”
Câu nói đó là bản án tử hình của hắn.
“Mày nói cái gì?” Giọng Lâm Dịch Phong khàn đặc, không giống tiếng người.
Hắn buông nắm đấm, nhưng sự tàn bạo còn khủng khiếp hơn. Hắn túm cổ La Kiệt, nhấc hắn lên, và dùng đầu gối thúc mạnh vào bụng hắn .
La Kiệt co quắp lại, mật xanh mật vàng trào ra.
“Mày dám chạm vào em ấy?” Lâm Dịch Phong gầm lên .
Hắn ném La Kiệt xuống đất.
“Mày dùng tay nào? Tay này?” Hắn giẫm lên cổ tay trái của La Kiệt.
“Không… không… xin anh…”
RẮC!
Tiếng hét thê lương vang vọng cả hành lang .
“Hay là tay này?”
RẮC!
“Aaaa!!!!”
La Kiệt đau đớn đến co giật, nước mắt, nước mũi, máu hòa làm một. Hắn hoảng sợ nhìn con quỷ trước mặt. Hắn cảm nhận được mùi nước tiểu khai nồng bốc lên từ đũng quần mình .
Nhưng Lâm Dịch Phong chưa dừng lại. Đôi mắt hắn quét xuống hạ bộ của La Kiệt.
“Mày… định dùng cái này?”
Sự sợ hãi tột độ khiến La Kiệt cứng họng. Hắn lắc đầu như điên dại.
Lâm Dịch Phong nhấc chân lên, đôi giày da đắt tiền của hắn nhắm thẳng vào thứ quan trọng nhất của La Kiệt, và giẫm xuống.
Không chỉ một lần. Mà là lặp đi lặp lại. Nghiền nát .
“Không!!!!”
Tiếng kêu cuối cùng của La Kiệt tắt lịm. Hắn ngất đi, cơ thể co giật trong vũng máu và nước tiểu. Hắn đã hoàn toàn bị phế .
Lâm Dịch Phong vẫn chưa dừng lại. Hắn muốn giết kẻ này . Hắn giơ chân lên, định giẫm nát cổ họng La Kiệt.
“Lâm tổng! Dừng lại!” Thư ký Trương vừa lao tới, thở không ra hơi. Ông kinh hoàng nhìn cảnh tượng như địa ngục trước mắt. “Lâm tổng! Bùi tiểu thư! Mau xem Bùi tiểu thư!”
Hai chữ “Bùi Yên” như một gáo nước lạnh dội vào cơn điên của Lâm Dịch Phong.
Hắn cứng đờ. Cơn thịnh nộ giết chóc rút đi, để lại một sự trống rỗng và nỗi sợ hãi còn lớn hơn.
Hắn quay đầu lại, thật chậm.
Bùi Yên vẫn nằm ở góc phòng, nơi hắn đá văng La Kiệt ra. Cô bất động .
Hắn run rẩy bước tới, mỗi bước chân nặng tựa ngàn cân.
Hắn ngồi xổm xuống.
Cô nhắm nghiền mắt. Gương mặt trắng bệch, sưng vù vì bị tát, khóe miệng còn rỉ máu. Chiếc áo sơ mi bị xé toạc, lộ ra xương quai xanh gầy guộc và dấu vết bị véo đỏ ửng trên cổ .
Cô mỏng manh như một con búp bê bị vứt bỏ.
Tay Lâm Dịch Phong run lên bần bật. Hắn muốn chạm vào cô, nhưng bàn tay hắn dính đầy máu của La Kiệt . Hắn sợ làm bẩn cô.
Hắn cởi chiếc áo khoác tây trang của mình ra, run rẩy bọc cô lại. Hắn ôm cô vào lòng. Thân thể cô mềm nhũn, không một chút phản ứng.
Sự sống dường như đã bị rút cạn khỏi cô.
“Yên Yên…” Hắn gọi tên cô, giọng vỡ nát.
Nước mắt hắn rơi xuống, nóng hổi, nhỏ lên gương mặt lạnh như băng của cô.
“Anh tới rồi…” Hắn ôm ghì lấy cô, cơ thể cao lớn của hắn run lên vì những tiếng nức nở không thể kìm nén.
“Anh tới chậm… Thật xin lỗi… Yên Yên… Anh xin lỗi…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận