Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau buổi thử váy cưới đầy những khoảnh khắc dâm đãng và ngọt ngào ở tiệm, Tương Linh trở về ký túc xá với đôi má vẫn còn ửng hồng, cơ thể mỏi nhừ vì những cú đâm từ phía sau của Lâm Thanh Khải trong phòng thay đồ kín đáo ấy. Mỗi bước đi, cô vẫn cảm nhận được tinh dịch anh bắn đầy ắp trong âm đạo, tràn ra theo đùi khiến quần lót ren trắng ướt nhẹp. “Em yêu, mai tiệc độc thân của em nhé? Anh sẽ không ghen đâu, miễn em vui là được,” anh đã thì thầm khi tiễn cô về, nụ hôn tạm biệt kéo dài đến mức cô suýt muộn giờ giới nghiêm. Tương Linh mỉm cười một mình trên giường, lòng đầy háo hức – tiệc độc thân, cơ hội cuối cùng để “giải phóng” trước khi chính thức thuộc về anh mãi mãi.
Sáng hôm sau, bạn bè thân thiết kéo cô đi spa, rồi đến quán bar riêng tư mà nhóm nữ sinh đã đặt trước. Không khí sôi động với tiếng nhạc EDM nhẹ nhàng, những ly cocktail màu sắc rực rỡ, và những chiếc vòng cổ “cô dâu tương lai” lấp lánh. Tương Linh mặc chiếc váy đỏ bó sát, khoe đường cong eo thon và bộ ngực đầy đặn, mái tóc xõa sóng khiến cô trông quyến rũ hơn bao giờ hết. “Cậu sắp cưới Lâm Thanh Khải rồi, hạnh phúc quá đi!” Bạn cùng phòng reo lên, nâng ly chúc mừng. Họ cười đùa, kể chuyện tình yêu, và Tương Linh cũng kể về anh – về những đêm cuồng nhiệt, về cách anh liếm láp âm hộ cô đến run rẩy, nhưng tất nhiên, chỉ giữ ở mức “ngọt ngào” thôi.
Nhưng niềm vui chợt tắt ngấm khi một bóng dáng quen thuộc bước vào quán bar – không phải khách mời, mà là Trương Nhã, cô bạn gái cũ của Lâm Thanh Khải từ thời cấp ba. Cô ta vẫn đẹp như xưa, mái tóc bob ngắn cá tính, chiếc váy đen ôm sát tôn lên đôi chân dài miên man, và nụ cười quyến rũ khiến không ít chàng trai quay đầu. Trương Nhã từng là “đối thủ” trong những tin đồn cũ, người mà Tương Linh từng ghen tị vì quá khứ thân mật với anh. “Ồ, Tương Linh phải không? Chúc mừng cô sắp cưới Thanh Khải nhé,” Trương Nhã nói, giọng ngọt ngào nhưng ánh mắt lóe lên tia ghen ghét. Cô ta ngồi xuống cạnh nhóm, như thể được mời, và bắt đầu kể chuyện: “Thanh Khải hồi xưa hay kể về cậu lắm, nhưng mà… anh ấy từng nói cậu quá ngoan, không đủ ‘nóng bỏng’ như tôi đâu. Nhớ lần chúng tôi ở khách sạn, anh ấy đâm tôi suốt đêm, đến mức tôi đi không nổi…”
Lời nói như dao cứa vào tim Tương Linh. Cô cố cười gượng, nhưng đầu óc quay cuồng với hình ảnh Trương Nhã quấn quýt bên anh, âm đạo cô ta co bóp ôm lấy dương vật thô to của anh – thứ mà giờ chỉ thuộc về cô. “Cô… cô nói quá rồi. Thanh Khải giờ yêu tôi,” Tương Linh đáp, giọng run run, nhưng Trương Nhã cười khẩy: “Yêu? Hay chỉ là thương hại? Anh ấy từng bảo tôi là ‘tiểu dâm phụ’ yêu thích nhất, còn cậu… chắc chỉ là vợ hiền thôi.” Nhóm bạn im bặt, không khí awkward lan tỏa. Tương Linh uống cạn ly cocktail, cay xè ở cổ họng, nhưng nỗi ghen tuông như lửa đốt hạ thân – âm hộ cô bất giác co thắt, dâm thủy rỉ ra vì tưởng tượng anh làm tình với người khác.
Tiệc kết thúc sớm hơn dự định, Tương Linh gọi taxi về căn hộ anh ngay lập tức, lòng đầy uất ức. Cửa vừa mở, cô lao vào, nước mắt lăn dài: “Thanh Khải! Trương Nhã… cô ta nói anh từng… từng đâm cô ta suốt đêm! Anh còn yêu cô ta phải không? Em… em không đủ dâm đãng cho anh sao?” Lâm Thanh Khải đang ngồi trên sofa đọc sách, ngạc nhiên đứng dậy ôm cô: “Em yêu, ai mời cô ta? Đó là quá khứ, anh chỉ yêu em thôi. Đừng khóc…” Nhưng Tương Linh đẩy anh ra, giọng the thé: “Quá khứ? Cô ta bảo anh gọi cô ta là ‘tiểu dâm phụ yêu thích’! Em… em ghen… Ghen đến mức tiểu huyệt em ướt nhẹp đây này!”
Lời thú nhận dâm đãng ấy như châm ngòi, Lâm Thanh Khải ánh mắt tối sầm, dục vọng bùng nổ. Anh kéo cô ngồi lên đùi mình, tay xé toạc chiếc váy đỏ, để lộ bộ ngực tròn đầy không bra, núm vú hồng hào đã cứng ngắc vì ghen tuông và rượu. “Ghen à? Tốt… Để anh chứng minh, em mới là tiểu dâm phụ của anh. Không ai thay thế được.” Anh cúi xuống, miệng ngậm lấy một bên nhũ hoa, lưỡi cuốn quanh núm vú, mút mạnh như muốn nuốt chửng. Tương Linh ưỡn người, rên rỉ: “A… Thanh Khải… Mút mạnh nữa… Ngực em… sưng vì ghen với cô ta…” Anh cắn nhẹ núm vú, tay kia bóp nắn bên còn lại, ngón cái ấn ấn đến đỏ ửng: “Ngực em mềm hơn cô ta… Ngọt hơn… Anh liếm mãi không chán… Kêu đi, kêu anh liếm ngực em sướng…”
Tương Linh run rẩy, tay luồn vào tóc anh, ép sát miệng anh vào bộ ngực: “Sướng… Liếm đi… Em ghen… Muốn anh thao em mạnh… Để quên cô ta…” Lâm Thanh Khải cười khàn, lưỡi anh liếm láp từ núm vú xuống xương quai xanh, rồi lại mút mạnh hai bên ngực cùng lúc, tay xé phăng quần lót cô, ngón tay trượt vào âm đạo ướt át: “Tiểu huyệt em ướt thế này vì ghen à? Dâm thủy chảy đầy tay anh… Giờ anh đâm vào, thao mạnh để em biết anh chỉ muốn em!” Anh cởi quần, dương vật thô to bật ra, gân guốc nổi cuồn cuộn, quy đầu đỏ sẫm rỉ nước.
Anh đặt cô nằm ngửa trên sofa, hai chân dang rộng, đâm thẳng vào âm đạo co bóp: “A… Lớn quá… Đâm mạnh đi… Thao em… Thao chết em để quên cô ta!” Tương Linh hét lên, mông ưỡn cao đón nhận. Lâm Thanh Khải không thương tiếc, eo thúc hung hãn, dương vật ra vào liên hồi, mỗi cú đâm chạm tận tử cung khiến tiếng “bạch bạch” vang vọng phòng: “Thao em… Tiểu dâm phụ ghen tuông… Chặt quá… Kẹp anh chặt hơn… Anh đâm nát tiểu huyệt em!” Tay anh bóp ngực cô mạnh bạo, ngón tay vê núm vú trong khi miệng lại ngậm lấy bên kia, liếm láp ướt nhẹp.
Khoái cảm ghen tuông hòa lẫn dục vọng, Tương Linh co giật, dâm thủy phun ra ồ ạt: “Ra… Em ra… Thanh Khải… Chỉ em thôi… A…” Âm đạo siết chặt, nuốt chửng côn thịt anh. Lâm Thanh Khải gầm lớn, đâm thêm trăm cái cuồng bạo, tinh dịch bắn đầy tử cung: “Bắn vào em… Lấp đầy… Em là vợ anh… Không ai khác!” Họ ôm nhau thở dốc, ngực cô vẫn đỏ ửng vì liếm láp, âm hộ tràn tinh dịch.
Sau khoái lạc, anh hôn nhẹ lên môi cô: “Đừng ghen nữa… Mai là ngày cưới, em sẽ là cô dâu của anh. Và đêm tân hôn, anh sẽ làm em sướng gấp đôi.” Tương Linh mỉm cười, ghen tuông tan biến: “Em tin anh… Yêu anh.” Họ ngủ thiếp đi, không hay biết ngày mai – ngày cưới – sẽ là khởi đầu cho hạnh phúc vĩnh cửu, với những đêm dâm đãng bất tận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận