Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi mắt đào hoa thon dài híp lại, ánh mắt tập trung vào một chàng trai gầy yếu đang hi hi ha ha kề vai sát cánh với cô gái nhỏ kia, Mộc Trạch Tê mặc một chiếc váy da gợi cảm.
Nghiêm Kỷ………
Trò chơi mà mấy người Mộc Trạch Tê đang chơi là một chiếc bàn cát to lớn mà Trần Triết và La Nam Nam cùng nghĩ ra, tên là “Đại phú ông xuyên qua vùng đất khai thiên bàn cổ nghịch tập làm nông”.
Là trò chơi bao gồm tất cả những trò xúc xắc, đánh bài, cờ bay, lớn địa chủ. Bên trong còn có các mục bổ trợ như bài tarot, rút thăm, trả lời câu hỏi, nói thật lớn mạo hiểm…
Quy tắc đa dạng, lộn xộn, nút thắt tầng tầng, vô cùng tuyệt vời. Cũng có rất nhiều bẫy không thể tưởng được, vô cùng phấn khích. Tiền đặt cược át chủ bài là bài thi, bên thắng sẽ đưa ra cho bên thua một bài thi, sola chồng chất.
Vận may của Mộc Trạch Tê không tồi, đều thắng được những môn mà cô học thuộc lòng không tốt, cô cảm thấy mình vẫn trụ lại được.
Triệu Nhạc Tiêu rút sạc ra khỏi ổ cắm bên cạnh mình, đưa di động sang cho Mộc Trạch Tê: “Mộc Trạch Tê, điện thoại cậu đã sạc xong rồi, có thể mở máy rồi đấy.”
“Ừm cảm ơn.” Mộc Trạch Tê mới cầm lấy điện thoại di động, vừa mở máy liền có một tin nhắn nhảy ra 【Nghiêm Kỷ: Cậu không ngoan.】
Trong lòng Mộc Trạch Tê run lên, cảm thấy nghi ngờ, đang định trả lời.
“Trạch Trạch, Trạch Tê đến cậu rồi!” La Nam Nam đã uống nhiều rượu nên đang high, miệng cũng to hơn.
Mộc Trạch Tê nghe tiếng thì lấy lại tinh thần, chỉ có thể lắc xúc xắc trước, di chuyển quân cờ theo số xúc xắc đổ được, sau đó thì rút một lá bài tarot. Nội dung của lá bài như sau: Con người và ác ma cách nhau một tầng thế giới, con người bị bóng tối của ác ma vây kín như mạng nhện, đan xen, dây dưa từ đầu tới cuối.
Triệu Nhạc Tiêu rất thích đọc bài tarot, bình thường cũng nghiên cứu về chúng, khi thấy lá bài này thì vô cùng ngạc nhiên.
Phân tích ra thì như sau: “Lá bài này có thể hiểu thành ba ý.
Đầu tiên: Một bên là cậu, một bên còn lại là người khác. “Một tầng thế giới” ở đây có nghĩa là vì một nhân tố hoặc cái gì đó khiến cho hai người không xứng đôi dây dưa với nhau.
Ý thứ hai thì là: Cho dù vì nguyên nhân hay nhân tố nào đi nữa, thậm chí là chia lìa thì cuối cùng vẫn gợi lên ý đồ xấu xa của ác ma và cuối cùng sẽ có một bên trở nên yếu hơn. Ví dụ như “người” sẽ nắm quyền kiểm soát. Nhưng cũng có thể là một bên còn lại hoặc là cả hai!
Ý thứ ba: Cậu sẽ gặp “người” hoặc “ác ma”. Nói chung là cả ba ý thì đều có khả năng.”
La Nam Nam không hiểu gì về tarot cả. Cô ấy có ba cơ hội rút bài nên đưa cả cho Mộc Trạch Tê.
Lần này, Mộc Trạch Tê lại rút ra được lá bài khá là bí ẩn, ý nghĩa là họa phúc có nhau trong hôn nhân, đều là những thứ đối lập.
Mộc Trạch Tê còn không kịp nghi ngờ đã tiếp tục rút lá cuối cùng. Lần này cô lại rút được “Quà vàng cứu mạng”, một lần là dùng thuật thế thân, có thể trốn tránh thương tổn.
Tất cả mọi người lập tức chấn động, lấy mất những lá bài kỳ lạ mà Mộc Trạch Tê đã rút vào lúc nãy.
Điện thoại di động lại rung lên, Mộc Trạch Tê cúi đầu đọc tin nhắn.
【Cậu vẫn đang giải đề ở thư viện à.】
Mộc Trạch Tê chột dạ, trong lòng thấy hơi run rẩy, bất an cắn ngón tay,
đáp lại: 【Ừm….】
【Chơi có vui không, đổ xúc xắc vui lắm nhỉ?】
Mộc Trạch Tê choáng váng, ngón tay nhanh chóng chuyển động: 【?】
【Quay đầu lại, tôi ngồi ở bàn đằng sau cậu đấy.】
Mộc Trạch Tê chợt quay đầu lại liền nhìn thấy Nghiêm Kỷ mặc âu phục giày da đang ngồi ở một chỗ khá rộng rãi cách đó không xa.
Ánh đèn chiếu lên gương mặt đẹp trai của anh, khiến cho phân nửa gương mặt anh chìm trong bóng tối, u ám mơ hồ khiến cho người khác không nhìn rõ được gương mặt và thái độ của anh
Đôi chân dài vắt chéo trên ghế sô pha, ngón tay dài cầm ly rượu đặt ở đầu gối, bên trong là những viên đá tròn lõm vào như mặt trăng. Tư thế trông có vẻ tùy ý nhưng không hiểu sao mang theo vẻ tà ác khó nói.
Radar đối với Nghiêm Kỷ trong đầu Mộc Trạch Tê không ngừng vang lên tiếng bíp bíp, đôi chân trở nên mềm nhũn. Cho dù dưới ánh đèn mờ ảo, cho dù cách xa, nhưng cô biết Nghiêm Kỷ đã tức giận rồi.
Nghiêm Kỷ nâng ly rượu, nhấp một ngụm, hầu kết lăn lên lăn xuống, ngón tay ung dung gõ lên màn hình điện thoại.
Trong mấy giây ngắn ngủi đó, Mộc Trạch Tê cảm giác trái tim của mình muốn thoát ra khỏi cổ họng bay ra ngoài. Đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy màn hình điện thoại, xoắn xuýt không biết anh muốn nói cái gì.
Tin nhắn gửi tới: 【Tới phòng riêng số 14.】
Trái tim của Mộc Trạch Tê còn chưa kịp thả lỏng, tin nhắn khác lại tới.
【Không tới cũng được.】
Chỉ vài từ ngắn ngủi nhưng ý nghĩa rõ ràng đến mức như đã kề dao sát cổ Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê run rẩy đứng dậy, bảo với nhóm La Nam Nam là mình muốn đi vệ sinh. Đám người đó đang chơi vui nên cũng không để ý tới vẻ khác lạ của cô.
Mộc Trạch Tê lê bước nặng nề đi tới phòng riêng số 14.
Bàn tay chạm vào chốt cửa lạnh như băng, mở cửa, bên trong tối đen giống như nhà tù tối tăm chứa đựng mối nguy hiểm bí ẩn. Trong đó như thể có một con quỷ lúc nào cũng có thể nhào ra bắt cô vào vực sâu vậy.
Mộc Trạch Tê sợ hãi, giẫm giày cao gót màu đen, lùi về sau một bước, rụt người lại.
Vừa mới lùi lại liền đụng tới lồng ngực vững chãi, cánh tay mạnh mẽ đặt tại vòng eo thon gọn của cô, mang cô vào trong bóng tối. Lúc chìm vào trong bóng tối, Mộc Trạch Tê thầm nghĩ: “Không phải quỷ bắt mình vào vực sâu mà ác ma nhấn chìm cả “nó” và cô vào bóng tối.”
Nghiêm Kỷ bật đèn, trong phòng có tủ rượu cá nhân, thêm cả quầy bar.

Bình luận (0)

Để lại bình luận