Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mẹ Lục và những người khác đến giúp, rửa sạch rau dài, trần qua nước sôi rồi trộn trước, sau đó bắt đầu nấu cơm tối.
“Mẹ nói với con nghe. Mẹ Lục kể cho chị dâu cả nghe những câu chuyện bái quái mà lúc trước bà ngoại kể.
Chị dâu cả Lục thích nghe chuyện bát quái hơn Lục Thanh Diên, biểu cảm trên mặt chị ấy không chỉ phong phú mà còn có thể phụ họa, truy hỏi thêm nữa.
“Thật sao ạ?”
“Ôi trời! Sao lại có người như vậy chứ!”
“Ui chao, cô gái kia cũng khổ, nhưng cũng dứt khoát, nói đi là đi, nếu qua đêm tân hôn rồi, muốn đi cũng không dễ đâu!”
Chờ mẹ Lục chuẩn bị xong bữa ăn riêng cho bà nội Lục, bưng vào thì lại kể lại một lần nữa, bà nội Lục nghe say sưa, ăn hết sạch thức ăn.
Còn bên bàn lớn ngoài kia, cả nhà đang nghe chị dâu cả Lục kể chuyện bát quái.
Lục Thanh Diên: …
Hai đứa nhỏ không hiểu, chỉ cúi đầu ăn cơm của mình.
Cũng ngoan thật đấy.
Ăn xong, hai nhà thím hai Lục và thím ba Lục sang thăm, nói chuyện với mẹ Lục, rồi đề cập đến chuyện Lục Thanh Quốc xem mắt.
“Thím năm thằng bé bảo, nhà bên kia khe núi có một cô gái không tệ, họ Chu, ba cô ấy tên là Chu Đại Bảo, mọi người có nghe nói qua chưa?”
Lục Thanh Diên ngồi bên cạnh, chống cằm lắng nghe.
“Nhà đó không tốt.” Thím ba Lục vội vàng lắc đầu, nhăn mặt, vẻ mặt vô cùng khinh thường.
“Chu Đại Bảo đó có sáu chị gái, ông ta là út trong nhà, vợ suốt ngày bị mấy bà chị chồng chê bai chỉ trích, con cái cũng được nuôi thành ăn bám hút máu, không được đâu.”
Thím hai Lục và mẹ Lục nghe vậy, cũng lập tức không ưng.
“Còn một nhà nữa.” Thím hai Lục vừa nói vừa cười nhìn Lục Thanh Diên, “Là của đội sản xuất nhà Tiểu Thư, ba cô gái này tên là Trình Đại Dũng.”
“Nhà này chị thật sự không biết”
“Chưa nghe nói, hôm nào đi xem thử nhé?”
Thím hai Lục liền nói, “Đợi hôm nào trời mưa, em sẽ qua đó, Thanh Diên, con cũng đi với thím, tiện thể qua nhận nhà một chút.”
Lục Thanh Diên bị thím hai trêu khiến mặt đỏ bừng, “Vâng.”
Theo lý mà nói, cô nên qua thăm, nhưng đối tượng không có nhà, cô cũng không tiện qua.
Có người lớn đi cùng thì có thể qua được.
Trùng hợp thay, hai ngày sau trời bắt đầu mưa.
Lục Thanh Diên thu xếp ít đồ, đeo giỏ tre cầm ô, cùng thím hai Lục ra ngoài.
Do trời mưa nên bọn họ đến đội sản xuất của Thư Bắc Thu mất thêm hơn mười phút so với lúc trời không mưa.
Bọn họ đến nhà Thư Bắc Thu trước.
Sân nhà họ Thư không lớn bằng nhà họ Lục, dù sao nhà họ Lục có ba gia đình chung một sân, còn nhà họ Thư chỉ có một gia đình.
Tường sân bằng đá, xây rất cao.
Cổng sân là cửa gỗ lớn hai cánh, trông oai vệ hơn cửa đơn thông thường.
Thím hai Lục gọi vọng vào hỏi có ai không.
Rất nhanh có ba người ra cổng, hai người cầm ô là ba mẹ Thư, người còn lại cầm ô là một cô gái trẻ.
“Chao ôi, tôi nói sao hôm nay trời mưa, thì ra là để chúng tôi đợi ở nhà, có khách quý đến thăm!”
Mẹ Thư vừa mở miệng đã rất vui vẻ.
Thấy Lục Thanh Diên hơi ngượng vì lời nói của mẹ chồng, Tiêu Đình Đình cười bước lên thu ô của mình, cùng che chung với Lục Thanh Diên.
“Em tên Tiêu Đình Đình, chồng em là Thư Bắc Đông.”
“Chào em, chị là Lục Thanh Diên, đối tượng của chị là Thư Bắc Thu.” Lục Thanh Diên cười nói.
“Vậy chính là chị dâu ba tương lai của em rồi.” Tiêu Đình Đình thân thiết khoác tay cô vào nhà.
Nhà họ Thư là nhà đá gỗ, nền lát bằng các tảng đá lớn, tường từ mặt đất lên cao bằng đùi người trưởng thành là đá, phía trên là gỗ.
Trông vừa chắc chắn vừa đẹp mắt.
Ôm ly nước đường nóng hổi trong tay, Lục Thanh Diên vừa uống vừa nghe thím hai Lục hỏi thăm mẹ Thư về cô gái nhà họ Trình kia.
Tiêu Đình Đình ngồi bên cạnh Lục Thanh Diên, thấy cô lắng nghe chăm chú, liền nói nhỏ, “Cô gái nhà này người không tệ, chỉ là hơi nhát gan.”
“Nhát gan? nhát gan thế nào?”
Lục Thanh Diên hỏi khẽ.
“Nói thế này nhé.” Tiêu Đình Đình đưa ví dụ, “Ban đêm ngoài kia mèo kêu thôi cũng làm cô ấy phát khóc.”
“Hả?”
Lục Thanh Diên sửng sốt, rồi nhíu mày, “Có phải trước đây từng bị đánh không?”
Trong đội sản xuất của bọn họ có một số cô gái cũng nhát gan, nhưng hầu hết đều do bị người nhà nóng tính và trọng nam khinh nữ đánh thành như vậy.
“Đúng vậy, chú Trình hiện giờ là ba dượng của cô ấy, là ba ruột đánh cô ấy thành như thế.” Tiêu Đình Đình thương cảm nói, “Nghe nói mới 8 tuổi, đánh đến nỗi ruột gan gần như lòi ra ngoài.”
Lục Thanh Diên hít một hơi lạnh, thím hai Lục cũng hít một hơi lạnh.
Bà cũng nghe mẹ Thư kể chuyện này.
“Chính là đồ súc sinh, nhưng cũng đã chết rồi.” Ba Thư chửi một câu, “Uống rượu bẩn, chết đuối trong mương nước thối, sáng hôm sau mới có người phát hiện.”
“Đáng đời!”
Thím hai Lục cũng chửi theo, “Con gái ruột của mình, sao nỡ ra tay như vậy chứ!”
“Đúng là thế.” Mẹ Thư cũng lên tiếng phụ họa.
“Nhát gan không phải vấn đề.” Thím hai Lục suy nghĩ rồi nói, “Môi trường có thể từ từ thay đổi một con người, con cả nhà tôi là người tính tình cởi mở, nhìn chuyện gì cũng lạc quan, nếu hai đứa ưng nhau, có thể ảnh hưởng đến tính cách của nhau.”
Sáng sủa một chút, mạnh dạn một chút, cũng là điều tốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận