Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Năm năm sau.
Khu vườn rộng lớn phía sau khuôn viên biệt thự Mộ gia ngập tràn tiếng cười nói rộn rã của trẻ thơ.
Lâm An giờ đã là một cô bé mười một tuổi vô cùng xinh xắn, lém lỉnh, đang dắt tay một bé trai kháu khỉnh, bụ bẫm ba tuổi chập chững tập đi trên bãi cỏ xanh mướt. Đó chính là Mộ Hàn – kết tinh tình yêu hoang dại thứ ba của Lâm Nhạc và Mộ Thần được gieo mầm ngay trong đêm tân hôn cuồng nhiệt dạo nọ.
Ở một góc bàn trà dưới gốc cây cổ thụ, Mộ Thần với vẻ ngoài sừng sững, trưởng thành, phong độ và tỏa ra mị lực của một người đàn ông quyền lực, đang âu yếm đút từng miếng trái cây mọng nước cho Lâm Nhạc. Dù đã là bà mẹ ba con, Lâm Nhạc vẫn giữ trọn vẹn vóc dáng thon thả, kiều diễm cùng nhan sắc mặn mà, đằm thắm khiến Mộ Thần ngày đêm thèm khát, si mê không dứt.
“Anh Mộ Thần! Gặp được cái bản mặt anh bây giờ còn khó hơn cả lên trời nhỉ!” Giọng nói sang sảng của Phó Mạnh Đình cất lên. Anh một tay xách túi quà bự chảng, một tay cẩn trọng ôm vòng eo của Phùng Lệ Quân bước vào. Bụng Lệ Quân đã nhô cao vượt mặt, cô đang mang thai đứa con thứ hai cho vị tổng tài họ Phó.
Hai cặp vợ chồng tụ họp, niềm vui đoàn tụ, viên mãn hiện rõ trên từng nét mặt. Lâm Nhạc cười tươi rói, vội vã đứng lên đỡ Lệ Quân ngồi xuống ghế đệm:
“Bà bầu, cậu bụng to thế này còn lặn lội xách xác sang đây làm gì! Nhớ tớ thì để Mạnh Đình lái xe hầu hạ chở tớ sang bên đó được rồi.”
“Cậu bớt mỏ nhọn đi, con trai tớ nhớ chị Lâm An quá nên tớ phải đích thân áp giải nó sang đây chơi đấy này.” Lệ Quân mỉm cười hạnh phúc, liếc nhìn cậu con trai nhỏ đang hớn hở chạy ùa về phía tiểu An.
Từ trên ban công tầng hai, Lâm Kỳ – nay đã là một thiếu niên mười một tuổi, vóc dáng cao ráo, khí chất lạnh lùng, tĩnh lặng hệt như tảng băng – đang đứng tựa tay vào lan can, ngắm nhìn khung cảnh gia đình đầm ấm, ồn ào bên dưới. Khóe môi cậu nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy kiêu ngạo và tự mãn. Quả nhiên, màn tính kế thiên tài, đẩy thuyền dâng mẹ lên giường ba ba năm đó của cậu là một kiệt tác hoàn hảo không tì vết.
Mộ Thần kéo Lâm Nhạc ngồi lọt thỏm vào lòng mình, hôn chụt một cái lên má cô, rồi ngước mắt nhìn lên ban công bắt gặp ánh nhìn của Lâm Kỳ. Hai cha con gật đầu với nhau một cái đầy hàm ý, như một sự khẳng định ngầm, chắc nịch giữa những người đàn ông thực thụ của gia đình.
Mọi bão giông, tăm tối đã lùi lại phía sau, bầu trời giờ đây chỉ còn lại ánh sáng chói lòa của hạnh phúc viên mãn. Tình yêu đích thực, dẫu có trải qua ngàn vạn sóng gió, bị chia cắt đớn đau hay nhuốm máu vì những mưu mô, cuối cùng cũng sẽ tìm về đúng nơi nó thuộc về. Dưới mái ấm này, họ sẽ vĩnh viễn nắm chặt tay nhau, dùng cả phần đời còn lại để đâm chồi nảy lộc, chèn ép dưới thân và yêu thương nhau đến hơi thở cuối cùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận