Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh một tay ôm cô, giống như đang vác một đứa trẻ trên vai, một tay khác gở bình truyền dịch xuống, đi tới phòng vệ sinh.

Bàng Kinh Phú treo bình truyền dịch lên giá truyền dịch trên tường.

“Tiểu đi.”

Điền Yên mơ màng mở mắt ra, phát hiện anh đẩy hai chân mình sang hai bên. Chân tách ra trước bồn cầu giống như tư thế xi tiểu của trẻ con. Cô xấu hổ đến mức không có đất dung thân.

“Anh thả tôi xuống, tôi có thể tự đi, không cần làm vậy đâu.”

“Tôi cho em một cơ hội cuối cùng.” Giọng Bàng Kinh Phú trong trẻo lạnh lùng như gió thu thổi xào xạc làm bỏng lỗ tai cô.

“Không tiểu thì mặc tã cho em đấy.”

So với việc được anh xi tiểu, cô càng không thể làm được chuyện mất tự chủ trên giường kia.

Điền Yên khóc không thành tiếng.

Làm công tác chuẩn bị một lúc, mới bắt đầu bài tiết. Lỗ niệu đạo buông lỏng rồi lại kẹp chặt, tiếng nước đứt quãng chảy từng đợt ra ngoài, nhỏ giọt vào bồn cầu, phát ra âm thanh tí tách.

Bụng bị trướng đầy dần dần xẹp xuống, bàng quang trống không làm cô dễ chịu hơn không ít.

Khi đang lau sạch cho cô, Bàng Kinh Phú cách khăn giấy trêu chọc âm đế, môi âm hộ sưng đỏ hướng ra ngoài, lộ ra phần thịt đỏ tươi bên trong. Khi bị kích thích sẽ hơi đau, âm đế mang đến cảm giác ngứa ngáy khiến cô vừa đau vừa nhột.

Một tay anh kéo đầu gối Điền Yên cong lại, nhìn cô khó chịu giãy giụa trong ngực mình. Cô cố gắng nhấc người lên, tựa đầu lên vai anh rên rỉ.

“Phát sốt còn có thể chảy nước, xem ra em cũng dâm thật.”

Điền Yên choáng váng hoa mắt, nhưng ý thức lại thanh tỉnh. Từ tận đáy lòng cô nghĩ, nếu cô dâm, vậy anh chính là tiện(*).

(*): ti tiện, hèn hạ, bỉ ổi

Bàng Kinh Phú bôi thuốc vào tiểu huyệt của cô, anh chịu đựng không trêu chọc cô nữa. Nếu không cô lại phun nước, thuốc sẽ bị chảy ra.

Cơn sốt gần như đã hạ xuống, Điền Yên đã tỉnh táo nhưng lại giả vờ hồ đồ, sai anh bưng trà rót nước cho cô.

Cô muốn uống nước nhưng chê nước không có mùi vị, muốn uống ngọt nhưng không được quá ngọt. Trong bệnh viện có nước chanh, có thể căn cứ vào khẩu vị mình muốn mà điều chỉnh độ chua, ngọt.

Toàn bộ quá trình Bàng Kinh Phú đều không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn, anh vắt nửa quả chanh vào nước ấm, vị chua khiến cô nhăn mặt như ăn phải khổ qua.

Anh chỉ cảm thấy buồn cười, cúi xuống hôn miệng cô, đầu lưỡi quét qua miệng cô thưởng thức chất lỏng còn sót lại.

“Chua thật.”

Vừa mới muốn đứng lên, Điền Yên bỗng nhiên đè đầu anh lại, dùng đầu lưỡi điên cuồng khuấy động miệng anh. Lộn xộn không có bất kỳ kỹ xảo nào, còn có mấy phần hung hãn giống anh.

“Ưm…” Điền Yên không quên phát ra âm thanh để quyến rũ anh, có ý đồ dùng vi khuẩn trong miệng lây chết anh.

Ngón tay cô dùng sức níu lấy tóc anh sống chết không thả.

Bàng Kinh Phú dịu dàng nâng đầu cô lên, bờ môi dán chặt vào nhau, miệng lưỡi quấn quýt. Tiếng nước dâm mỹ liên tục bị đẩy ra, anh nuốt hết chất lỏng của cô, dây dưa đầu lưỡi, liếm lúc nhẹ lúc mạnh.

Anh cúi người, những sợi tóc trên trán rơi xuống mí mắt khiến cô ngứa ngáy vô cùng.

Dưỡng khí của Điền Yên cũng bị cướp đoạt, đầu như lại khôi phục lại thời điểm bị hôn mê. Sâu trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ mơ hồ, mùi hương quấn quýt xung quanh. Tiếng nước không lớn không nhỏ, nghe vào trong tai có chút hạ lưu và phóng đãng.

Cho là cô bị bệnh yếu ớt, cần người chăm sóc. Bàng Kinh Phú hết lòng vỗ về cô, căn bản không nghĩ tới cô lại muốn đưa anh vào chỗ chết.

“Tôi đói rồi, muốn ăn cơm…”

Hai tay Điền Yên vô lực rủ xuống khỏi cổ anh, chu đôi môi bị anh cắn đỏ bừng, nũng nịu nói.

“Muốn ăn cái gì?”

Bàng Kinh Phú cầm mu bàn tay cô đặt trước ngực mình, tận lực muốn đè nén trái tim đập điên cuồng không thể khống chế, âm thanh có chút khàn khàn.

“Gà Cung Bảo, thịt lợn xé nhỏ sốt tỏi, thịt kho tàu, thịt hấp ngọt, sườn xào chua ngọt, đậu hủ Tứ Xuyên, lẩu xào cay…”

Cô đang lên thực đơn.

Bàng Kinh Phú búng lên trán cô một cái.

“Có cần tìm cho em một đầu bếp Michelin luôn không?”

Điền Yên tủi thân chui vào chăn: “Anh không muốn cho tôi ăn thì cứ nói thẳng, anh đã chơi chết tôi, còn muốn bỏ đói tôi nữa.”

Ngũ quan của anh tuấn tú lại có chút tàn ác, lúc cười mang một bộ dạng tà nghiệt, lúm đồng tiền hình quả lê ở khóe môi trông vừa ngoan vừa lưu manh, trông trưởng thành lại có chút bướng bỉnh vô lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận