Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cá Đã Cắn Câu, Con Rối Nhị Hoàng Tử
Vở kịch được dàn dựng hoàn hảo.
Tam hoàng tử dùng một mật chỉ giả, lừa Tứ hoàng tử vào cung Quý phi vào đúng giờ mà Nhị hoàng tử “vô tình” đi ngang qua.
Nhị hoàng tử nhìn thấy Tứ hoàng tử lén lút từ tẩm cung của mẹ mình đi ra, hắn điên lên. “Súc sinh! Ngươi dám!”
Hai vị hoàng tử lao vào đánh nhau ngay trong cung, ầm ĩ đến mức kinh động cả thị vệ. Vụ việc bị ém nhẹm, nhưng mối thù đã không thể cứu vãn.
Đêm đó, Nhị hoàng tử tìm Từ Lễ Khanh uống rượu. Hắn say, và hắn kể hết, kể cả nỗi nhục của mẹ mình.
“Ta phải giết nó! Ta phải giết thằng chó đó!”
Nói xong, hắn bừng tỉnh, nhận ra mình vừa tiết lộ bí mật động trời. Hắn rút kiếm kề cổ Từ Lễ Khanh. “Ngươi đã nghe thấy.”
“Thần… thần không nghe thấy gì!” Từ Lễ Khanh giả vờ hoảng sợ.
“Ngươi nghĩ ta tin?”
“Hoàng tử!” Từ Lễ Khanh quỳ xuống. “Giết thần, ai sẽ giúp ngài nghĩ kế trả thù? Ai sẽ cung cấp bạc cho ngài nuôi quân?”
Nhị hoàng tử sững lại. Hắn cần tiền, rất nhiều tiền. Hắn tra kiếm vào vỏ. “Ngươi có kế gì?”
“Chuyện này… phải từ từ…”
Sau khi xoa dịu được Nhị hoàng tử, Từ Lễ Khanh rời đi, hắn ra hiệu cho mật thám của Tam hoàng tử. Giai đoạn tiếp theo bắt đầu.
Vài ngày sau, Tam hoàng tử “vô tình” tuồn cho Nhị hoàng tử một loạt “bằng chứng” cho thấy Tứ hoàng tử đang bí mật liên lạc với các tướng lĩnh biên ải, âm mưu làm phản.
Nhị hoàng tử như bắt được vàng. Hắn đã có lý do chính đáng để diệt trừ Tứ hoàng tử.
Ván cờ đã sắp tàn. Từ Lễ Khanh tạm thời lui về hậu trường, hắn biết mình đã làm đủ. Hắn quay về với chiến lợi phẩm của mình.
Oanh Oanh đang tập viết. Hắn đi tới, ôm nàng từ phía sau, cầm lấy tay nàng. “Nàng viết chữ xấu quá.”
“Thiếp…”
“Để ta dạy nàng.”
Hắn cầm tay nàng, nhưng không viết những chữ thông thường. Hắn viết tên nàng: “Oanh Oanh”. Rồi hắn viết tên hắn: “Lễ Khanh”.
Sau đó, hắn nhúng bút vào mực, viết lên tờ giấy Tuyên thành trắng muốt một bài thơ.
Oanh Oanh đọc. Mặt nàng đỏ bừng. Đó không phải là thơ. Đó là một bài “dâm thi”, mô tả cảnh mây mưa của họ, mô tả hoa huyệt của nàng ướt át thế nào, mô tả cự long của hắn mạnh mẽ ra sao.
“Chàng!” Nàng giằng tay ra, xấu hổ. “Sao chàng có thể… vô liêm sỉ!”
Hắn cười, ghé sát tai nàng, dùng giọng điệu trầm khàn mê hoặc nhất. “Ta còn có thể vô liêm sỉ hơn nữa. Nàng có muốn thử không… ngay trên bàn sách này?” [2902, 2905]

Bình luận (0)

Để lại bình luận