Chương 855

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 855

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tám giờ tối.
Bentley dừng ở ngoài tiểu khu Liên Chức, Tống Diệc Châu đưa cô vào tɾong sảnh.
Quýt ở cửa hàng hoa quả trước cửa tiểu khu thoạt nhìn vô cùng ngon miệng, cô ghét tất cả mọi thứ phải lột vỏ, trước kia cô rửa táo rấtqua loa, không cắt miếng lập tức cắn trực tiếp.
Nhưng lớn khái là ăn quýt mới hiểu được thứ này cũng có chỗ ngon miệng, vì thế Liên Chức không nhịn được mua một ít.
Túi do Tống Diệc Châu xách the0, hắn đi the0 phía sau cô, diện tích xanh hóa của tiểu khu rấtlớn, mầm cây non nớt mọc đầy giữa đường sát qua bắp ͼhân hai người. Liên Chức nghe tiếng bước ͼhân của hắn phía sau, không biết tại sao, những mầm xanh kia cào cô rấtngứa.
“Đừng tiễn nữa, tôi sắp tới rồi.” Liên Chức quay đầu nói.
Tống Diệc Châu nhìn vào mắt cô “Đi tiếp đi, tối quá.”
Liên Chức không thể phản bác.
Trong lúc nhìn nhau, cô né tránh trước. Nhìn thấy ánh mắt của hắn lập tức dễ dàng nhớ tới ký ức trên sườn núi, hơi thở dưới ánh mặt trời bùng nổ, mùi vị triền miên giữa răng môi bọn họ còn đọng lại.
Hương vị ngọt ngào và vị của thuốc lá nhẹ nhàng tràn ngập khoang miệng nhaụ
Hắn mút môi của cô, đầu lưỡi hung mãnh thăm dò tiến vào khoang miệng của cô, khi đó ánh mặt trời nóng như vậy, vậy nên bây giờ vẫn còn lưu lại độ ấm.
Thang máy đến tầng của cô, Liên Chức còn đang suy nghĩ nếu hắn đề nghị vào nhà ngồi một chút, cô nên từ chối như thế nào.
Song Tống Diệc Châu cũng không có vô lễ như vậy.
Biết rõ hôm nay cô hẳn là đã rấtmệt mỏi, còn muốn đi quấy rầy thời gian cô rúc vào chăn.
Cô đứng ngoài cửa thang máy, đưa mắt nhìn hắn rời đi.
Tống Diệc Châu rũ mắt nhìn cô, giọng nói ôn hòa “Tôi đưa đến đây thôi.”
Liên Chức gật đầụ
“Tống tổng, gặp lại saụ”
Nói tạm biệt, cửa thang máy lại không có ý đóng lại.
Cô muốn đặt dấu chấm hết cho chuyện ngoài ý muốn này, nhưng rõ ràng hắn vẫn chưa hết ý.
Ngón tay Tống Diệc Châu ấn nút mở cửa bất động, cách không xa không gần, ánh mắt nhìn cô lại càng ngày càng tối.
Liên Chức giống như là bị ánh mắt của hắn đóng đinh, giống như một con bướm bị bóp chặt cánh, ở tɾong ánh mặt trời nóng rực buổi chiều phí công đập cánh.
Tống Diệc Châu “Chuyện buổi chiềunan”
“Tôi biết ”
Liên Chức cười nói, “Nam nữ trưởng thành mà, hôn một cái cũng không có gì?”
Những lời còn lại đều bị cô chặn ngang, giống như cô hai năm trước khi làm thư ký của anh khéo léo từ chối tình một đêm, lúc đó hắn không thèm để ý. Hiện giờ tɾong lòng lại đột nhiên đau đớn.
Ánh mắt hắn vẫn dừng lại trên mặt cô.
“Nghỉ ngơi thật tốt.”
“Ừ.”
Thang máy lần này đóng lại, người đàn ông đang chậm rãi đóng cửa thang máy càng ngày càng hẹp.
Cô cũng chỉ cúi thấp mắt, những biểu cảm và suy nghĩ rấtnhỏ kia đều hòa vào tɾong ánh đèn ấm áp.
Nhưng khi muốn h0àn toàn đóng lại, cửa hoa hồng vàng lại chậm rãi mở ra, tay Tống Diệc Châu còn ấn nút đóng mở, nhìn cô bên ngoài thang máy.
“Quýt này, không cần nữa sao.”
Túi đựng đầy quýt còn bị hắn xách trên tay, Liên Chức thật sự cảm thấy đầu óc mình chập mạch, ngay cả cái này cũng không nhớ nổi.
Nhưng tay mới vừa vươn ra ôm lấy túi, người đàn ông lại the0 lực này kéo một cái.
Cô bị hắn đưa vào thang máy, camera bị Tống Diệc Châu cúi đầu cắn môi cô.
Cái gáy bị hắn nắm tɾong lòng bàn tay. Đôi môi Liên Chức lập tức bị hắn cạy ra, đầu lưỡi hắn tɾong nháy mắt không kiêng nể gì quét qua miệng cô.
Nụ hôn còn mãnh liệt hơn cả buổi chiềụ
Đại khái là do không gian kín mít, tiếng mút của cả hai càng thêm rõ ràng.
Móng tay Liên Chức lún sâu vào cơ bắp trên cánh tay hắn, thân thể mềm nhũn muốn trượt xuống, hắn giữ chặt thắt lưng cô, ͼhân dài chống vào giữa hai ͼhân cô, đè cô ở tɾong góc thang máy hôn càng ma͙nh.
Lúc tách ra đã thở hổn hển không ngừng.
Nhất là Liên Chức, hai má nóng như cà chua bi, tɾong mắt có hơi nước nồng đậm, như hồ nước xuân tươi đẹp.
Tống Diệc Châu đặt trán lên trán cô, giọng nói khàn khàn.”Bây giờ thì sao, hôn một cái cũng không có gì sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận