Chương 858

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 858

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức mơ hồ ngửi thấy mùi xăng, cô không đi về phía trước nữa.
Cô ném cái túi bên cạnh xuống đất, “Bên tɾong có bảy mươi vạn tiền mặt và trang sức trị giá ba trăm vạn, xe còn ở bên ngoài. Trầm Hi, bây giờ cô rời đi tôi cam đoan không gây phiền toái cho cô, Trầm gia cũng sẽ không đuổi tận giết tuyệt cô.”
Cho dù đang ở tɾong h0àn cảnh này, đôi mắt tɾong trẻo của cô cũng không chút bối rối.
Sự bình tĩnh kia rấtgiống Trầm Kỳ Dương, Trầm Hi ghê tởm Trầm Kỳ Dương. Rõ ràng ván cờ là do cô ta làm chủ, bọn họ h0àn toàn ở tɾong tình cảnh bất lợi, lại h0àn toàn không biết khúm núm chút nào.
Trầm Hi cười lạnh “Tôi đương nhiên muốn sống, muốn sống hơn bất kỳ ai khác, là các người không cho tôi con đường sống, là các người ”
Liên Chức “Cô muốn cái gì?”
Người đàn ông bên cạnh ném từ trên đài cao xuống một cái hộp sắt. Sau khi Liên Chức mở ra, bên tɾong có một ống tiêm, ước chừng vài ml máu nổi bật như lựu đỏ.
Trầm Hi nói “Tiêm thứ đồ chơi này vào tɾong cơ thể cô thì thế nào, có lẽ tôi sẽ cân nhắc thả mẹ ra ”
Liên Chức cụp mắt nhìn “Trong này có cái gì?”
“HIV.” Trầm Hi cười, “Đây là mẫu tôi đặc biệt lấy từ chỗ người khác, thế nào, tôi đối xử tốt với cô không?”
Mẹ Trầm điên cuồng giãy dụa, phát ra tiếng ngăn cản “Ư ư”.
Liên Chức dù một giây cũng không nhìn mẹ Trầm, sắc mặt cô khẽ biến, ánh mắt dừng rấtlâu ở trên mặt Trầm Hi càng giống như xem xét kỹ.
“Cô bị AIDS phải không?”
Cuộc sống riêng tư của một người cho vay nặng̝ lãi có thể sach sẽ đến đâu, lúc trước Liên Chức tìm cho Trầm Hi con đường này làm sao không có ý thờ ơ lạnh nhạt.
“Con mẹ nó mày mau câm miệng, tao rấtsach sẽ ” Trầm Hi hung ác nói, “Đừng nghĩ kéo dài thời gian chờ người cứu mày, mày động thủ hay là không động thủ ”
Ngọn lửa tɾong tay cô ta hướng về phía mái tóc dính đầy xăng của mẹ Trầm, “Mày có tin chỉ cần tao xảy tay một chút, ngay cả da đầu của bà ta cũng sẽ bị đốt the0, đốt đến mức h0àn toàn thay đổi, ngay cả nhặt xác mày cũng không làm được.”
Nước mắt mẹ Trầm rơi ướt đẫm hốc mắt, lúc này cũng không kêu tiếng nào. Làm mẹ không có cách nào biểu lộ sự sợ hãi ở trước mặt con gái, nếu như có thể bà thậm chí muốn nói Liên Chức đi đi, đi mau
“Muốn tôi tiêm cũng được, cô thả mẹ ra, tôi làm con tin của cô ”
Liên Chức buông tay, “Bị cô bắt cóc chẳng lẽ tôi không mặc cho cô xâu xé sao?”
Bụi bặm nổi lên bốn phía nhà kho, cô hết sức tỉnh táo, “Trầm Hi, mục đích của cô vốn chính là muốn đối phó với tôi đúng không, nhưng hiện tại khoảng cách giữa chúng ta xa như vậy, ít nhất năm mươi mét, dù là giội đầy xăng tôi cũng có tỷ lệ có thể chạy thoát, chẳng lẽ cô cam tâm?”
Cô nói, “Cô muốn giết người tại sao lại ngu xuẩn như vậy, chỉ biết nghĩ chút âm mưu quỷ kế hại người không lợi mình, vốn cho rằng không gặp nhau một thời gian cô sẽ có tiến bộ, kết quả vẫn ngu xuẩn đến mức hết thuốc chữa như vậy ”
Trầm Hi nghe xong sắc mặt trở nên vặn vẹo.
“Cô lăn lộn cả đời cũng không tìm ra nguyên nhân của mình, có người nhà và gia thế tốt như vậy lại chỉ biết lăn lộn chờ chết cùng với giòi bọ, muốn chỉnh aimỗi lần đều dùng đến thủ đoạn cấp thấp, sau đó đều có thể khiến cho người ta bắt được sơ hở. Một tay cầm bài tốt nhưng không biết sử dụng͟͟ chính là nói cô đấy.”
“Mày câm miệng, con mẹ nó, mày câm miệng cho tao.”
Sắc mặt Trầm Hi hung hăng, “Nếu muốn chết như vậy tao sẽ thành toàn cho mày, đi lên ”
Cô ta nháy mắt với Trương Xuyên, người đàn ông cởi dây thừng buộc mẹ Trầm trên ghế, đẩy bà đi xuống.
Nhà kho kín không kẽ hở, ngay cả gió đều thổi không vào, Liên Chức bước từng bước lên trên thang sắt, nơi này chật hẹp dễ thủ khó công, đối với cô cực kỳ bất lợi.
Ánh mắt Liên Chức và mẹ Trầm chạm vào nhau the0 từng bước đi xuống.
Ánh mắt mẹ Trầm còn đọng nước mắt, đang cầu xin cô đi đi, mau bỏ mặc bà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận