Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm ha. . . . . . A a. . . . . .”
Hai người đứng trước tấm gương cao lớn thấy toàn thân.
Một nam một nữ.
Anh ôm cô từ phía sau, ngực áp chặt vào lưng cô, côn ŧᏂịŧ của anh cắm thật sâu vào hoa huyệt của cô.
Hai chân của cô hơi tách ra, nhìn vào gương có thể thấy rõ phía dưới người của cô đang bị anh đâm một cách thô bạo.
Anh làm điều đó hết sức mãnh liệt khiến cho bàn chân của cô hoàn toàn không thể chạm đất. Cô chỉ có thể chạm đất bằng đầu ngón chân, cơ thể cô cứ nảy lên nảy xuống theo từng nhịp khi anh ra vào không ngừng.
“Ưm a. . . . . . A a. . . . . A a. . . . . Lại sắp tới rồi. . . . . Sâu quá a. . . . . .hmm. . . . . .”
Cố Thiển Thiền bị bắt phải nhìn chính mình trong gương. Cô chết lặng mà nhìn chính mình cả người trần trụi bị anh ôm lấy và đâm từ phía sau.
Bởi vì là chính diện, cô thậm chí có thể nhìn thấy hình dạng hoa huyệt của chính mình trong gương một cách rõ ràng. Côn ŧᏂịŧ đen dày của anh ra vào trong khe hẹp một cách thô bạo. Dâʍ ŧᏂủy̠ bắn tung tóe khắp nơi, đâm vào rút ra quá mức kịch liệt đã biến thứ nước da^ʍ sền sệt vốn trong sáng nay lại thành bọt trắng đυ.c ở tại chỗ của anh và cô giao nhau. .
Thật dâʍ đãиɠ a.
“Thiển Thiền, em thật đẹp.”
Trịnh Trúc Nghĩa cũng đồng thời nhìn vào gương. Anh ta đưa tay từ phía sau lên nhào nặn bộ ngực trắng trẻo của cô không nhịn được mà véo chúng một cái. Bộ ngực trắng như tuyết không ngừng tràn ra giữa các ngón tay của anh.
“Ưm ha. . . . . . A a. . . . . .”
Cố Thiển Thiền không thể kiểm soát chính mình mà bất giác phát ra những âm thanh dâʍ đãиɠ. Dù trong lòng rất đau nhưng cô không thể không thừa nhận rằng cơ thể mình đang rất sướиɠ.
Anh đã kiểm soát tất cả những điểm nhạy cảm của cô ấy, hay nói cách khác, tất cả những vùng nhạy cảm trên cơ thể cô đều được anh bị anh phát hiện ra từng nơi một. Mỗi khi côn ŧᏂịŧ đâm mạnh vào hoa huyệt thì da^ʍ thuỷ lại chảy ra theo côn ŧᏂịŧ của anh, có giọt còn bắn tung tóe lên gương.
“Thoải mái sao? Thiển Thiền, em cắn chặt đến như vậy.”
Trịnh Trúc Nghĩa thở dài một tiếng. Làm lâu như vậy rồi mà hoa huyệt của cô vẫn còn khít chặt đến mức muốn cắn đứt côn ŧᏂịŧ của anh. Đặc biệt là trong lúc cao trào, nếu không phải là anh có thể kìm nén được thì có khi anh đã phải đầu hàng.
“A a. . . . . . Ưʍ. . . . . . Thoải mái a. . . . . .Ưm ha. . . . . .thật tuyệt. . . . . .” Cố Thiển Thiền đã sớm dứt bỏ sự xấu hổ sang một bên và thuận theo sự ham muốn của cơ thể.
“Thật quyến rũ!”
Trịnh Trúc Nghĩa ấn đầu Cố Thiển Thiền vào tấm gương lạnh khi cô lần đầu lêи đỉиɦ bắn ra. Cặp ngực của cô gái dán chặt vào gương.
“A! Lạnh quá!”
Cố Thiển Thiền mở to đôi mắt khi nhìn thấy cơ thể khỏa thân của chính mình trong gương, đó là một cảm giác tuyệt vời. Không đợi cô kịp phản ứng, Trịnh Trúc Nghĩa đã banh mông của cô ra đút vào.
Cố Thiển Thiền nhìn xuống thấy cảnh tượng côn ŧᏂịŧ hung dữ đâm vào cái lỗ màu đỏ thịt. Với mỗi cú đẩy của anh, côn ŧᏂịŧ được đưa ra ngoài rồi lại đâm vào thật mạnh.
“Ưm ha. . . . . . A a. . . . . .”
“Không phải rất tuyệt sao. Thiển Thiền, em thật sự là một con đĩ.”
Trịnh Trúc Nghĩa nâng một chân của cô lên, để phần giữa hai người lộ ra nhiều hơn và đâm sâu hơn.
Côn ŧᏂịŧ to dày đâm sâu vào hoa huyệt nhỏ hoàn toàn không khép lại được.
“Không. . . . . . Đủ liễu. . . . . .Ưm ha. . . . . . A a. . . . . . Lại nữa. . . . . .”
Cố Thiển Thiền đã ra ba lần rồi nhưng Trịnh trúc nghĩa mới miễn cưỡng bắn ra một lần. Chịu đựng suốt ba ngày qua, anh đương nhiên không thể buông tha cô dễ dàng như vậy.
Cố Thiển Thiền không ngừng đổi tư thế. Đầu tiên là hai đặt tay lên gương, nhìn xuống gương có thể nhìn thấy núʍ ѵú đỏ ửng như bị cắn của mình, sau đó cô bị xoay người lại lần này mông bị ấn vào gương, một chân bị cánh tay chắc khỏe của anh nâng lên. Mới đây anh đã đè cô lên gương và đâm dữ dội. Hoa huyệt cao trào bắn ra nhiều lần.
“Phịch. . . . . Phịch. . . . . .”
“Ưʍ. . . . . . Không được nữa . . . . . . Không. . . . . .”
“Thiển Thiền sau này còn dám dám ngủ lâu như vậy nữa không?”
“Không. . . . . . Không dám . . . . . . Aha. . . . . . Đừng đâm . . . . . .Nó sắp gãy. . . . . . Ô ô. . . . . . Aha. . . . . . dừng. . . . . . Trịnh Trúc Nghĩa. . . . . . Nhanh dừng lại. . . . . . Aha. . . . . . Không cần. . . . . . Phải đi tiểu. . . . . . Aha. . . . . .”
Ai ngờ Trịnh Trúc Nghĩa nghe vậy chỉ sửng sốt một chút sau đó lập tức cười xấu xa đem côn ŧᏂịŧ của mình càng đâm mạnh hơn.
“Ưm ha. . . . . . Đừng. . . . . . Oa. . . . . . A a. . . . . . Chịu không nổi, phải đi tiểu a a. . . . . .”
“Vậy tiểu đi.” Trịnh trúc nghĩa tà ác nói. Anh còn ác ý vươn đầy ngón tay của mình ấn vào niệu đạo nhỏ của cô.
“Ưm ha. . . . . . Không. . . . . . dừng lại a a! Ô ô. . . . . . A a. . . . . . Không!”
Đôi mắt của Cố Thiển Thiền mở to. Hoa huyệt bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, một chút cũng không nhịn được nướ© ŧıểυ. Tiếng nướ© ŧıểυ bắn vào chỗ giao hợp, nướ© ŧıểυ chảy khắp ra phía dưới thân thể anh.
“Ô ô. . . . . . Không!”
Mặc dù Cố Thiển Thiền đã được Trịnh Trúc Nghĩa dạy dỗ để từ bỏ sự xấu hổ, nhưng rõ ràng là không thể chấp nhận được việc đi tiểu như thế này. Hơn nữa từ nhỏ cô đã không nhớ gì về chuyện đái dầm, nhưng bây giờ lại tiểu vào người khác, cô ước gì mình có thể ngất đi ngay lập tức.
“Anh thích em. Anh thích mọi thứ về em cho nên Thiển Thiền nướ© ŧıểυ ở trên người, anh cũng thích.” Trịnh Trúc Nghĩa nhân cơ hội này thổ lộ.
“Biếи ŧɦái.” Cố Thiển Thiền nghiến răng nghiến lợi mắng.
“Ừm, anh chỉ thích sự biếи ŧɦái của em.” Trịnh trúc nghĩa vui vẻ nhận nói.
“Ưm ha. . . . . . Không. . . . . . Đừng. . . . . .Không muốn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận