Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cảm ơn cô quan tâm đến cô ấy.

” Thẩm Ám mở túi bọc gối ôm ra để sang một bên, chuẩn bị giặt sạch sẽ rồi mới đặt lên ghế sô pha.

“Người anh em, lẽ ra tôi nên nói điều này với anh mới đúng.

” Đới Mi nói với một loại phong thái nữ anh hùng hào hiệp, “Tương lai tôi sẽ nhờ anh chăm sóc Quả Lê nhỏ của chúng ta.


Thẩm Ám cười nói, “Được.


Đới Mi rất hài lòng với Thẩm Ám, bề ngoài đẹp trai, vừa không lăng nhăng, lại vừa chu đáo chăm sóc người khác, quan trọng nhất là, anh có thể nấu ăn! Đó là một điểm cộng!
Trước đây cô ấy từng lo lắng, với tính cách sợ xã hội của Bạch Lê, ước chừng không biết ngày tháng năm nào Thẩm Ám mới có thể tiến xa hơn nữa, kết quả, không ngờ đến, cả hai người đã đến mức về chung một nhà nấu ăn cùng nhau, Đới Mi tỏ vẻ rất vui mừng, có cảm giác thành tựu khi gả được một đứa con gái.

Thẩm Ám đã cầm nguyên liệu nấu ăn vào phòng bếp, cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cổ tay áo được cuộn lên để lộ một mảnh xăm nhỏ màu đen, một hoa văn giống như đồ đằng, như một con rắn đen quấn quanh toàn bộ cổ tay.

Trên người Đới Mi cũng có hình xăm, nên cô ấy không có thành kiến với những người đàn ông xăm trổ, chỉ là, cô ấy không thể tưởng tượng được, một người đàn ông với vẻ ngoài rất nghiêm túc như Thẩm Ám, cũng sẽ lét lút xăm mình.

Cô đến gõ cửa phòng Bạch Lê.

Một lúc sau, Bạch Lê mới ra mở cửa, cô đã thay quần áo, cả khuôn mặt vẫn đỏ bừng.

“Ôi chao, ngại ngùng cái gì? Lúc đó tớ cũng từng hôn với bạn trai cũ, không phải cậu cũng nhìn thấy sao?” Đới Mi tùy tiện ngồi trên giường cô, sau đó lại nhớ ra cái gì đó nên bật dậy, chỉ vào giường hỏi, “Các cậu…có hay không?”
Bạch Lê nhặt cái gối lên che mặt.

Đới Mi cười với vẻ đáng khinh, “Tranh thủ đi! Tớ muốn nghe! Nhanh lên! Như thế nào, đến cuối cùng anh ấy như thế nào?”
Bạch Lê sống chết không chịu nói gì, Đới Mi vừa hỏi vừa trả lời, một người đóng hai vai, trước sắm vai chính mình, sau sắm vai Bạch Lê, một lần nữa làm cho Bạch Lê bật cười thành tiếng.

“Quá…lớn…anh anh anh….

em không chịu nổi….

” Đới Mi nói xong, Bạch Lê nhặt cái gối lên che mặt, xấu hổ hét lên, “Đới Mi cậu đừng nói nữa.


Đới Mi tinh mắt nhìn thấy trên cổ cô có dấu hôn, ngay lập tức vươn tay vén quần áo của cô lên,” Tớ nhìn thấy rồi! Haha! Giỏi lắm! Để tớ xem có dấu hôn nào bên trong không… ”
Bạch Lê bị làm cho ngứa ngáy cực kỳ, cả người trốn dưới chăn bông, Đới Mi lập tức vào theo, vừa kéo quần áo của cô vừa hét lên.

Hai người náo loạn một lúc, mới nghe thấy ngoài cửa có tiếng động, ngẩng đầu nhìn lên, Thẩm Ám không biết đã đứng ở cửa nhìn bao lâu, trên mặt mang theo nụ cười.

.

Lúc ngồi vào bàn ăn, mặt Bạch Lê đã đỏ bừng.

Buổi tối Đới Mi giảm cân nên chỉ ăn một chút đã chạy đi cầm cây gậy hình con mèo ngộ nghĩnh chơi với mèo con, tính tình cô ấy rất hòa nhập, có lẽ là do người nhà nuôi dưỡng cô ấy như một đứa con trai, làm cho cô ấy lớn lên chỉ thích những em gái xinh đẹp và mềm mại, chẳng hạn như Bạch Lê.

Khi còn đi học, cô ấy đã quan tâm đến rất nhiều nữ sinh, thậm chí khi con gái bị bọn con trai bắt nạt, cô ấy là người đầu tiên lao vào đánh nhau với những chàng trai to cao hơn mình.

Sau khi bức màn thời đi học buông xuống, tất cả mọi người mỗi người một hướng, chỉ có Bạch Lê vẫn đối xử tốt với cô ấy, không phải vì cô ấy tốt, mà là vì tính tình của Bạch Lê tốt, mặc dù vì sợ xã hội nên cô khác với người bình thường, không thể có những mối quan hệ xã hội bình thường, nhưng cô là một người bạn rất tốt và cũng là một đồng nghiệp rất tốt.

Chỉ cần Đới Mi giao nhiệm vụ cho cô, Bạch Lê nhất định sẽ hoàn thành trong vòng hai ngày và giao cho cô ngay, hiệu quả công việc của cô ấy là hạng nhất, phẩm hạnh tốt đến mức không còn gì để nói, là Đới Mi có cung cấp mối quan hệ và sự tin tưởng không cần đặt trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận