Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nguyên Tuấn Sách nhét một bông hoa vào trong miệng cô, tay anh cầm thân hoa, thô bạo thọc cả bông vào trong miệng cô. Hàm răng cắn xuống, hương vị chua xót tràn ngập khoang miệng, cánh hoa bị nhai thành nước, thứ nước đắng ngắt chảy ra ngoài theo dòng nước miếng, nước bọt chảy ra khỏi khóe miệng biến thành màu hồng nhạt.

Hạnh Mính cố sức nuốt cánh hoa xuống, kết quả yết hầu bị nghẹn, cô khó chịu, cánh hoa vẫn bị mắc lại, không thể nuốt xuống hoàn toàn, một bông hoa mới đã nhét vào.

Nguyên Tuấn Sách nhất định ép cô ăn thứ này cho thật no, vừa đút hoa cho cô, vừa nói: “Người bán hoa nói với anh, hôm nay là lễ Thất Tịch, cũng là ngày lễ tình yêu. Hạnh Mính, đây là ngày hội thuộc về chúng ta sao? Tình cảm giữa chúng ta cũng xem như tình yêu sao? Em yêu anh, anh yêu em, đây là yêu, đúng không?”

Hạnh Mính không thể mở miệng, yết hầu bị nghẹn không ngừng cố gắng nuốt dị vật xuống, còn phải phối hợp gật đầu đồng ý với anh. Mái tóc bị anh mạnh mẽ kéo lên cao hơn, cô ghé vào thành giường, bị bắt ngẩng đầu, Nguyên Tuấn Sách vẫn ngồi quỳ trên eo cô, cơ thể cao lớn nặng nề, áp kín không kẽ hở.

Anh thích dán sát vào như vậy, cảm giác này khiến anh rât an tâm, không phải chịu đựng sự đau khổ khi mất cô.

Ăn hết khoảng mười bông hoa, Nguyên Tuấn Sách mới ném bó hoa kia xuống đất, quỳ bên mép giường, mở chân cô ra. Môi âm hộ vẫn còn sưng đỏ, bên trong còn có không ít tinh dịch, anh tâm huyết dâng trào, cầm lấy một đóa nhét vào bên trong.

Hạnh Mính run rẩy, ê a thành tiếng, hai chân bị kéo thẳng ra, cô muốn khép chân lại, nhưng phản kháng chỉ càng khiến anh dùng sức mở rộng chân cô ra hơn nữa.

Thân hoa rất dài, may là các gai nhọn trên đó đã được xử lý sạch sẽ. Một bông cắm vào, cơ hồ lập tức chạm tới vào tử cung, cảm giác do nó mang lại còn khó chịu hơn khi bị tinh dịch rót đầy. Hạnh Mính che bụng nhỏ, mở miệng xin tha, Nguyên Tuấn Sách vẫn vô tình cắm vào, một cây lại một cây.

“Anh nói, không cho phép Hạnh Mính từ chối anh.”

Âm đạo biến thành bình hoa, môi âm hộ phì nhiêu sưng to, hút lấy cánh hoa, kẹp chặt đóa hoa khiến chúng chen chúc, thu mình lại giống như những đóa hoa non.

Hồng, hồng nhạt, vàng.

Các bông hoa hồng với đủ loại màu sắc tươi đẹp vây quanh hạ thể cô, Nguyên Tuấn Sách vừa lòng, mê luyến thưởng thức cảnh tượng “đóa hoa” thật sự nở hoa. Anh vuốt ve phần thịt bên trong đùi cô, ngón tay nhẹ nhàng khảy cánh hoa, âm đạo đột nhiên co rút, mấy bông hoa bên trong cũng run lên.

“Thật xinh đẹp, Hạnh Mính thuộc về anh, rất đẹp.”

Anh rất cố chấp, luôn muốn tìm ra những dấu vết thuộc về anh từ trên người cô, lấp đầy nội tâm hư không, vì yêu mà không được đáp lại.

“Hạnh Mính, cứ để như vậy đi, em cứ kẹp nó mãi đi. Mỗi ngày anh sẽ đổi những bông hoa tươi mới khác, những bông hoa được cơ thể Hạnh Mính tầm bổ, nhất định sẽ rất xinh đẹp, rất mỹ lệ.”

Hạnh Mính run rẩy bò về phía trước, tiếng khóc ê ê a a nức nở thảm thương như đứa trẻ, cô cố chấp tránh khỏi vòng ôm của anh, nhưng lại bị bắt lại, càng ôm chặt hơn. Nguyên Tuấn Sách trừng phạt, căn lên thịt phía sau thắt lưng cô một ngụm, cả da lẫn thịt bị anh tàn nhẫn xé rách.

Dưới cơn thịnh nộ, tình yêu mong cầu mãi mà không được đáp lại, anh giải phóng bản tính tàn bạo của mình.

“A! A! A!”

Hạnh Mính hét thất thanh, khóc rống, anh nổi điên thô bạo cắn xé lại khiến một khối da thịt hoàn hảo trên thân thể cô biến mất.

“Em yêu anh! Nguyên Tuấn Sách! Em yêu anh! Em yêu anh, anh buông tha cho tôi được không? Tôi thật sự yêu anh!”

Nguyên Tuấn Sách để cô kêu khóc tùy ý, sự ôn nhu trong mắt trước sau vẫn không thay đổi, tâm trí như say mê trong thế giới của riêng mình, một thế giới tràn ngập tình yêu điên cuồng với Hạnh Mính.

Anh chỉ cần cô yêu anh, cũng chỉ muốn tình yêu của cô, nên mới ép cô nói yêu anh ép mỗi ngày. Dù biết là nói dối nhưng nó khiến lòng hư vinh của anh được thỏa mãn, nhưng Nguyên Tuấn Sách cũng hiểu rất rõ ràng: “Kẻ lừa đảo, em không có thể nào yêu anh.”

Một khi đã như vậy, vậy anh sẽ vĩnh viễn cầm tù cô ở đây.

Căn phòng nho nhỏ chỉ thuộc về hai người trong mảnh thiên địa này. Mỗi ngày Hạnh Mính phải lặp lại một trăm lần câu nói yêu anh, lặp lại lời thề trung thành trong ngày lễ tình nhân, không biết khi nào mới kết thúc.

————————————

Tu vi trong cơ thể Nguyên Tuấn Sách cứ tiêu hao theo từng ngày, tu vi rất dễ dàng hao tổn, nhưng nếu muốn tu luyện lại thì lại rất khó khăn. Chỉ cần một ngày anh vẫn còn tới gần Hạnh Mính, chướng yêu chú sẽ không ngừng xâm lấn thân thể anh, mãi cho đến hao hết tu vi mới thôi.

Mấy ngày nay, mỗi buổi tối Hồ Anh Tài đều nhìn thấy yêu quang truyền ra từ trong phòng của anh. Anh đang tự chữa trị cho bản thân, nguyên khí đại thương, không thể duy trì hình thái nhân loại, thậm chí còn yếu ớt giống như nhân loại, sẽ bị cảm mạo rồi ho khan. Haizz, thật đáng thương cho một yêu quái si tình.

Buổi sáng, Hồ Anh Tài nghe tiếng anh ho khan xong mới bước xuống dưới lầu, tư thái vân đạm phong khinh như cũ, Hôm nay, anh ta mặc bộ đồ cao bồi màu trắng, thoạt nhìn chói mắt như ánh mặt trời. Năng lực phối đồ của con công này cũng thăng cấp khá nhiều nhỉ? Thậm chí còn biết chọn cái túi xách màu đen để đeo chéo sau lưng.

“Sức khỏe thế nào rồi?” Hồ Anh Tài ăn thịt trong bát, quan tâm hỏi.

“Không có vấn đề gì lớn.”

“Nếu cứ tiếp tục như vậy, rốt cuộc cậu có thể kiên trì đến thời điểm đoạt lại yêu hồn không?”

“Tôi đã có biện pháp.” Nguyên Tuấn Sách từ đầu tới đuôi đều không thèm bố thí cho anh ta một cái liếc mắt, lập tức đi ra ngoài cửa.

Buổi sáng nay, Hạnh Mính có tiết huấn luyện bên ngoài. Lúc anh đi đến trường học, cô đang làm khởi động, chạy chậm, bên cạnh có một đám nam sinh.

Nguyên Tuấn Sách không thoải mái, ngồi xuống khu nghỉ ngơi, lưng eo thẳng tắp, ánh mắt nhìn chằm chằm Hạnh Mính, khuôn mặt nghiêm túc, cực kỳ giống chó sói đang bảo vệ đồ ăn. Với cái khí tràng kia, trong phạm vi trăm dặm nháy mắt biến thành mùa đông lạnh lẽo, không ai dám tới gần.

Hạnh Mính cả người đầy mồ hôi chạy tới chỗ anh, nở nụ cười tươi đẹp xán lạn: “Không ngờ cậu lại mặc quần áo màu trắng đấy. Mình còn tưởng rằng cậu chỉ thích những bộ quần áo tối màu.”

Nguyên Tuấn Sách lấy một chai nước từ trong túi xách sau lưng ra, vặn nắp sẵn rồi mới đưa cho Hạnh Mính: “Màu sắc gì với tôi mà nói cũng không quan trọng. Phối màu sắc cho quần áo chỉ vì tôi muốn cho người nhìn thấy cảnh đẹp ý vui, cũng có thể hòa hợp làm một với hoàn cảnh xung quanh.”

Nói như vậy cũng có đạo lý, Hạnh Mính cảm thấy chắc là anh nhìn thấy chúng trong sách, dù sao trong tủ quần áo của anh cũng có rất nhiều tạp chí thời trang.

Hạnh Mính ầm ầm uống hết nửa chai nước, ánh mắt lưu chuyển trên người anh, con ngươi tràn đầy ý cười, cong thành hình lưỡi liềm: “Hôm nay bạn học Nguyên rất tuấn tú.”

Anh mím môi cúi đầu, Hạnh Mính còn tưởng anh đang thẹn thùng, cong lưng cúi xuống nhìn vẻ mặt của anh.

Nguyên Tuấn Sách lại ngẩng đầu, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm cô, áp lực không thể phản kháng đột nhiên đánh úp lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận