Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Vân ngước mắt lên: “Anh vẫn là vì em mà ly hôn chị họ của em phải không?”

“Anh sẽ ly hôn với cô ta, nhưng không phải vì em.” Tần Hạo Nam thở dài: “Anh đã nói với em rất nhiều lần rồi, anh sẽ không chung sống với loại phụ nữ như cô ta cả đời, chẳng qua vì sự xuất hiện của em nên đẩy nhanh kế hoạch của anh.”

“Nhưng cho dù có ly hôn với chị họ, anh cũng sẽ không thể cưới em, chúng ta không thể ở bên nhau.”

“Tại sao?”

“Bởi vì anh là anh rể của em.”

Tần Hạo Nam tức giận: “Không phải anh đã nói sẽ li hôn Trần Mỹ Lệ rồi sao, anh sẽ cưới em, trong lòng anh chỉ có em mới là vợ anh, anh chỉ nhận em là vợ của anh!”

“Dù vậy thì anh cũng đã từng là anh rể của em…” Trần Vân cúi đầu, khẽ nói.

Tần Hạo Nam tức giận đến nghiến răng nghiến lợi: “Cô nhóc vô tâm này, em đúng là quá ngốc, để anh xem trong đầu có cái gì.” Vừa nói anh vừa đè Trần Vân xuống dưới thân.

“Nhìn đầu em thì đè em làm gì?”

“Bởi vì anh muốn xem trên cơ thể em còn có chỗ nào cứng rắn ngoại trừ miệng không.” Anh vừa nói vừa đưa bàn tay to lớn của mình vào trong quần áo cô, nắm lấy ngực cô, bóp thật mạnh.

“A! Anh làm em đau.”

“Còn biết đau? Em có biết khi biết em bỏ rơi anh, lòng anh đã đau thế nào không? Anh là một người đàn ông cao lớn, từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ khóc, nhưng khi nhìn thấy tờ giấy Trần Vân viết lúc đó mắt anh lại ướt.

Đời này của anh xem như đều nằm gọn trên tay cô gái nhỏ này rồi.

Cái đồ không có lương tâm, anh đã đuổi theo đến tận đây mà cô vẫn không chịu quay về với anh, cũng không muốn kết hôn với anh!

Xem ra là cô đang muốn làm khó anh, cách duy nhất để khiến miệng cô mềm là thao cô đến mềm trước.

“Không được, em đã nói với anh rồi.” Trần Vân muốn rút tay anh ra, nhưng đáng giận là sức của hai người chênh lệch quá lớn, cô căn bản không thể lay chuyển anh.

“Quả nhiên, ngoại trừ cái miệng cứng ra, cái gì cũng mềm mại, tiểu huyệt cũng mềm mại.” Tần Hạo Nam tiến lại gần cô, hôn lên má cô, anh suy nghĩ cả đêm, cuối cùng lại nằm ở bên cạnh cô.

“Anh! Đồ lừa đảo!”

“Em hét đi, hét to chút để bà nội nghe thấy.” Tần Hạo Nam uy hiếp cô.

Quả nhiên, Trần Vân đè nén thanh âm, cắn môi dưới, dáng vẻ không cam lòng trừng mắt nhìn anh, giống như một con thỏ bị dồn vào chân tường muốn cắn anh.

Tần Hạo Nam không khỏi bật cười, thậm chí lồng ngực cũng rung lên: “Ngoan, nghe lời thỏa mãn dục vọng của chồng em, anh lái xe cả đêm để đến đây, dọc đường không dám nghỉ ngơi, chỉ sợ em bỏ chạy.”

Anh thật sự sợ sau khi đến cũng trở nên vô ích, không bao giờ tìm thấy Vân Vân của anh nữa, may là Vân Vân của anh vẫn còn nhà, có một nơi để về.

Trái tim của Trần Vân mềm đi vì lời nói của anh.

Anh đã lái xe một mình suốt đêm chỉ để đi tìm cô…

Anh… thực sự thích cô phải không?

Tần Hạo Nam cởi hết quần áo, sau đó lại cởi của cô.

Trần Vân kéo áo ngực: “Cứ như thế này mà làm đi, đừng làm rộn.” Chiếc giường nhỏ của cô không chịu nổi Tần Hạo Nam đang đói như sói nên chỉ có thể để anh phát tiết một lần.

Tần Hạo Nam liếm má cô, nheo mắt lại: “Em coi anh là cầm thú sao?” Cô nghĩ anh nằm đè lên cô hai lần là được sao?

“Vậy anh còn muốn thế nào?”

“Đứng làm, anh ôm em, sẽ không làm sập giường của em.” Tần Hạo Nam vừa nói vừa cởi quần áo cho cô, lại ôm cô vào lòng.

“A! Anh… anh không mệt sao?” Lái xe cả đêm mà anh vẫn còn nhiều sức lực như vậy.

“Mệt, nhưng nhìn thấy em lại không thấy mệt nữa, nghĩ đến có thể thao em liền cảm thấy tràn trề sức lực, mau tới, để chồng thao em.” Tần Hạo Nam ôm lấy chân cô, để cô vòng chân quanh eo mình, bàn tay lớn đi xuống, chạm vào tiểu huyệt mềm mại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận