Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hơn nữa để đảm bảo hiệu quả cho người xem thưởng thức, hạng mục vòng đu quay ở đây chỉ sau tám giờ tối mới mở cửa bán vé.

Trên bàn quay khổng lồ của tháp đồng hồ, kim đồng hồ chỉ hướng bảy giờ rưỡi.

Phần lớn phụ huynh có con nhỏ đều đã về nhà, chung quanh chỉ còn lại những đôi tình nhân trẻ đang tay trong tay chờ đu quay mở cửa bán vé, họ vây quanh nhau rồi đi về phía trước, đám đông chen chúc nhau xếp thành một hàng dài trước vòng đu quay.

Cố Ngưng thấy Nhậm Sơ Tuyết chơi cả ngày, dường như có chút mệt mỏi và buồn ngủ, nhịn không được liếm nhẹ mái đầu lông xù của cô.


Buồn ngủ à?

Em còn chưa ngồi đu quay nữa mà.

” Nhậm Sơ Tuyết nghiêng đầu, trưng ra vẻ tội nghiệp nháy mắt mấy cái, ”
Lần sau ngồi đu quay có được không?

” ”
Được rồi,
” Cố Ngưng thở dài một hơi, dường như vô ý nói thêm một câu, ”
Xem ra, tôi chỉ có thể chờ lần sau đi cùng Tần Vĩ tới đây.

” Nụ cười trên gương mặt của Nhậm Sơ Tuyết trong nháy mắt đông cứng lại.


Đi thôi, tôi đưa em về nhà.

” Cố Ngưng thong thả nói, nắm tay cô đi đến cửa ra vào của công viên trò chơi.


Cố Ngưng, chờ đã, chờ đã!

” Nhậm Sơ Tuyết hốt hoảng đến độ lắp bắp, giọng nói cũng đột nhiên lớn hơn một chút, cô kéo vạt áo Cố Ngưng.


Em cảm thấy, hình như mình cũng không có mệt cho lắm đâu, tóm lại, tóm lại, chúng ta đi ngồi đu quay đi!

” Con thỏ nóng nảy còn vội vàng cắn người, nghe thấy cái tên ”
Tần Vĩ
” này, Nhậm Sơ Tuyết lập tức cảnh giác tiến vào trạng thái cảnh giác cấp mười.


Em bé không cần đày đọa bản thân đâu,
” Cố Ngưng nhẹ nhàng nói, ”
Dù sao trước kia em cũng đã từng cùng người khác ngồi đu quay rồi, không phải sao?

” Một câu nói khó hiểu không hề liên quan gì đến ngữ cảnh hiện tại.

Phải mất một lúc lâu sau, Nhậm Sơ Tuyết mới khó khăn nhớ lại.

Lần cuối cùng cô ngồi đu quay, hình như là vào đêm giao thừa của năm ngoái.

Khi đó, lớp trưởng Lâm Vũ đột nhiên hẹn cô đi công viên trò chơi gần thành phố của trường đại học để đón năm mới, kết quả khi cô đến nơi mới phát hiện, những người khác đều không tới với lý do ”
tạm thời có việc
“, chỉ còn lại lớp trưởng và cô mà thôi.

Nhậm Sơ Tuyết cũng không ngốc, tình cảm của Lâm Vũ đối với cô đã rất rõ ràng từ năm nhất đại học, đợi đến khi đu quay dừng lại ở trên đỉnh, Lâm Vũ quả nhiên tỏ tình với cô, lòng cô lúc đó rối cào cào, trầm mặc không nói một lời nào, bầu không khí trong nháy mắt chìm vào sự xấu hổ.

Trong khoang đu quay nhỏ hẹp, một giây trôi qua mà ngỡ là một năm, cả hai không nói một lời nào cho đến suốt quãng đường về trường.

Sau đó Lâm Vũ có bạn gái, mối quan hệ khó xử giữa hai người mới khôi phục lại bình thường.

Vậy bây giờ vấn đề là ở đây.

Làm thế nào mà Cố Ngưng lại biết được chuyện này?

Dường như nhìn ra sự nghi ngờ của cô, Cố Ngưng nhẹ nhàng mở miệng nói, ”
Lúc đó tôi ở ngay sau lưng hai người.

” Nhậm Sơ Tuyết:

” Sao lại trùng hợp như vậy?

Cô nhất thời chột dạ, nhưng loáng thoáng nhận ra một điều gì đó không thích hợp.

Bây giờ đã sắp đến tháng mười một rồi, cũng gần một năm rồi, nhưng chuyện của một năm trước, Cố Ngưng vẫn còn nhớ rõ như vậy sao?

Chắc lúc đó hai người bọn họ hẳn là còn chưa quen biết gì nhau mà nhỉ?

Hơn nữa tại sao trong lời nói của Cố Ngưng hình như… có vị giấm chua của sự ghen tuông vậy?

Trái tim cô đập thình thịch đến nỗi cô không thể kiểm soát được, trong đầu nổi lên một phỏng đoán.

Bình luận (0)

Để lại bình luận