Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn cô ăn cơm, thật sự làm cho người rất có cảm giác thèm ăn.

“ Bánh bao từ đâu ra?”

“Bạch Dương mua cho tôi.”

“Người đâu? Không cùng cô tới trường học sao?”

“Không có, cậu ta nói phải về nhà.”

“A,như vậy vừa lúc, tôi có lời muốn nói cùng cô.”

“Nhưng bây giờ là thời gian lên lớp.”

“Không quan trọng, tiết sau là tiết phụ đạo không cần có mặt cũng được .”

Chuông học vang lên, ngoài hành lang vang lên một trận— ô hô—, học sinh tiến vào trong phòng học , chỉ có hai người bọn họ là ngược hướng trộm đi ra ngoài.

Tiêu Trúc Vũ không quên đem dầu mỡ bên miệng lau khô, tay áo màu trắng lập tức dính lên một mảnh hỗn độn.

“Ngày hôm qua tôi nhìn thấy cô bị người khác kéo đi đến cửa trường , người kia là mẹ cô?”

“ Mới không phải đâu!” Tiêu Trúc Vũ đi theo hắn lên lầu, chắp tay sau lưng, tức giận đem mặt nhăn nhó.

Tô Hòa Mặc cười quay đầu lại nhìn cô.

“Tiêu Trúc Vũ, cô có tin tôi là người hiểu cô nhất hay không.”

“A?” cô đứng ở dưới bậc thang ngửa cô nhìn hắn, tròng mắt đen bóng sáng ngời chuyển động, nâng lên khuôn mặt nhỏ, chỉ cần một cái bàn tay liền có thể nắm trọn.

“Mẹ cô chưa kết hôn đã có thai, lúc sinh cô ra, ba ba liền biến mất, lúc cô chín tuổi thì đem cô ném cho bà ngoại cô, hiện tại mẹ cô trở về tìm cô, chính là vì đã tìm được ba ba cô, ông ta làm việc ở công trường qua đời, bà ấy muốn lấy mấy trăm vạn tiền bồi thường kia mới vạn dặm về tìm cô, dùng cô để được nhận số tiền đó.”

“Cậu, cậu làm sao mà biết a!” những điều này cô đã được mà ngoại nói cho rồi , tò mò đuổi theo bước chân hắn , bắt lấy một góc đồng phục của hắn: “Cậu điều tra tôi sao?”

“Không có, tôi nghe bà ngoại cô nói, sáng nay bà ngoại cô tới trường học tìm cô, nhưng cô lại không có ở trường.”

“Bà ngoại tới! Bà ngoại ở đâu?”

“Bà nói xong liền đi rồi,để tôi chuyển lời lại cho cô, cô phải học tập cho tốt, không thể ngủ nướng, đương nhiên, còn nhờ tôi phải bảo vệ cô cho tốt.” Tô Hòa Mặc nghiêng đầu cười, hướng cô vươn tay: “Tôi phải tôn trọng dặn dò của bà ngoại cô , đưa tay cho tôi.”

“Muốn làm cái gì?”

“Đưa tay.” Hắn run lên hai cái, Tiêu Trúc Vũ không rõ nguyên nhìn vì sao hắn muốn nắm lấy tay mình.

Tô Hòa Mặc nâng chân dài lên, đạp lên bậc thang cuối cùng cao nửa mét, không chút nào cố sức đem cô kéo lên cùng. Kẽo kẹt một tiếng, đẩy ra cánh cửa trước mặt thông với sân thượng.

Gió lạnh cuồng nhiệt thổi vào mặt cô, ánh nắng chói mắt sinh động, trực tiếp chiếu vào mắt .

Vội vội vàng vàng nhắm mắt lại, bên tai truyền đến tiếng cười cùng thở dài của hắn .

“Tiêu Trúc Vũ, không xem sẽ bỏ lỡ.”

Cô cố sức đem mắt mị thành một đường thẳng, tầm nhìn không trung trống trải, đập thẳng vào mắt cô, là hình ảnh giống như lửa than cháy đỏ hồng.

Buổi chiều hoàng hôn i tầm nhìn nhiễm hồng đám mây bên trong, chỉ lộ ra nửa vầng thái dương mượt mà , liên miên phập phồng dần dần rơi xuống ngọn núi ở phía tây .

Một đám mây vàng hiện lên trên không trung, nhìn lại toàn bộ không gian xinh đẹp sáng lạn trên bầu trời, giống như được đặt mình trong giấc mộng.

“Thật xinh đẹp, thật xinh đẹp!”

Tiêu Trúc Vũ hưng phấn thoát khỏi tay hắn, chạy tới lan can sân thượng, nhẹ giọng hô to, sợ thanh âm của mình quá lớn, sẽ dọa chạy những đám mây đó , hai bên tóc mai trên khuôn mặt xinh xắn bị gió thổi bay tán loạn, cô đôi mắt trừng lớn không muốn chớp mắt, muốn đem cảnh sắc này nhìn đến lúc kết thúc.

“Đẹp phải không, đây chính nơi mà tôi mỗi ngày trốn học tới.”

“Đẹp …..Đẹp lắm, tôi thích cái này! Cảm ơn cậu đã dẫn tôi tới!”

Bị lời nói cảm tạ chân thành tha thiết của cô làm cảm động hồ đồ, Tô Hòa Mặc cong lưng cúi đầu nhìn cô: “Có phải cô chưa từng xem qua hoàng hôn đẹp như vậy phải không ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận