Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phượng Dạ Diễm sủng nịnh nhìn nàng, tại trước bàn ăn ngồi xuống, thuận thế đem thân thể nàng ôm vào trong ngực.

“Tôi tự mình ngồi.” Tô Mộ Thu ngồi ở trên đùi của hắn, giãy dụa muốn xuống.

“Đừng nhúc nhích, để cho tôi ôm em một cái, được không?” Hắn ôm chặt nàng, vùi đầu lại lồng ngực mềm mại của nàng.

Nàng ảo não cắn môi, bất đắc dĩ phát hiện mỗi lần hắn dùng như ngữ khí như vậy để nói chuyện, nàng tựu không cách nào cự tuyệt.

“Diễm thiếu, dùng cơm thôi.” Lạnh lùng tiếng nói vang lên, mang theo nồng đậm trào phúng.

Tô Mộ Thu ngẩng mặt lên, đầu tiên là mắt nhìn trên bàn đặt cháo loãng cùng hột vịt muối, sau đó đem ánh mắt chuyển lên người vừa mới cất tiếng nói.

Phượng Dạ Hoàng mặc quần áo thoải mái ở nhà, thân hình cường tráng bị vây quanh bởi một cái tạp dề màu xanh nhạt, thật ko hợp với khí chất tôn quý, nhất là khóe môi lại hiện lên nụ giễu cợt, như đế vương bao quát nhìn hai người bọn họ.

“Ha ha….” Phượng Dạ Diễm cười ra tiếng, lần đầu tiên thấy Phượng Dạ Hoàng ăn giấm chua, đáng đời, lúc trước đều là hắn nhìn thấy Hoàng và Thu nhi thân mật ôm nhau cũng tức điên lên. Phượng Dạ Diễm cảm thấy hờn dỗi một mực dấu ở trong lòng tiêu tán không ít.

Phượng Dạ Hoàng hừ lạnh, cởi tạp dề trên người ra tùy ý ném qua một bên, tại bên cạnh bọn họ ngồi xuống, cánh tay dài duỗi ra, đem thân thể nhỏ nhắn trong ngực Phượng Dạ Diễm ôm vào ngực mình.

Tô Mộ Thu chớp mắt mấy cái, chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng một cái, nệm êm của nàng đã thay đổi thành cái khác.

“Húp một miếng.” Phượng Dạ Hoàng múc một ít cháo đưa tới miệng nàng, nàng giơ tay muốn tiếp nhận muỗng trong tay hắn, nhưng lại ko được nên cuối cùng đành phải thuận theo há mồm.

Phượng Dạ Hoàng lại vội vàng cúi thấp đầu chiếm lấy môi nàng, tham lam hấp thu cháo trong miệng nàng, nàng không thể tin mở to mắt, ngơ ngác tùy ý hắn đem cháo trong miệng nàng đoạt đi.

“Hoàng, anh thực gian trá.” Phượng Dạ Diễm khinh thường nhìn Phượng Dạ Hoàng, rồi sau đó chỉ là lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn.

“Há miệng.” Phượng Dạ Hoàng lại múc một muỗng.

“Không.” Tô Mộ Thu ngậm miệng không muốn đi theo vết xe đổ lúc trước, thấy Phượng Dạ Hoàng không hề bức nàng ngược lại đem thìa đưa vào trong miệng mình. Nàng thấy vậy vừa định thở phào thì đôi môi đỏ mọng lại lần nữa bị chiếm đóng, hắn đem cháo trong miệng hắn một chút mớm vào trong miệng của nàng, bị ép nuốt vào cháo loãng, hắn còn không thỏa mãn khơi mào lưỡi đinh hương của nàng nhẹ mút đùa.

Buông đôi môi sưng đỏ của nàng ra, khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn đã biến thành mọt màu hồng nhạt mê người, thủy đồng mê ly mờ mịt. Còn chưa kịp định thần lại thì bị một đôi môi mỏng khác áp xuống tới, môi nàng lần nữa bị xâm chiếm.

“Ngô………” Tô Mộ Thu hai tay chống đỡ tại lồng ngực của hắn, vô lực chống đẩy.

Sau khi hôn môi xong, trong lúc bất tri bất giác, không khí xung quanh chậm rãi ấm lên, tràn ngập hơi thở mập mờ, Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm ánh mắt nóng rực chăm chú nhìn Tô Mộ Thu làm cho nàng cực không được tự nhiên, nhịp tim càng đập nhanh, không khống chế được kêu gào .

Phượng Dạ Hoàng đem Tô Mộ Thu đặt lên trên bàn ăn, hai thân hình cao lớn cường tráng lập tức đè lên trước.

“Đừng mà……..” Nàng lắc đầu, ngượng ngùng nhìn xem bọn họ. Loại địa phương này………

“Ngoan, bảo bối, cho chúng ta được không?” Phượng Dạ Diễm làm như bắt được tâm lý của nàng, tại bên tai nàng thấp giọng nỉ non như rượu mê hoặc thần trí của nàng.

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm liếc nhau, khóe môi kéo ra một nụ cười tà mị.

Cởi đi quần áo trên người Tô Mộ Thu, trong nháy mắt một thân thể trắng muốt hoàn mỹ lộ ra trước mặt hai người, cùng bàn ăn bằng gỗ đào bên dưới càng làm nổi bật thân thể nàng hơn, thật lớn kích thích dục vọng của bọn hắn, khiêu khích dục vọng nguyên thủy nhất trong người bọn họ.

Bọn hắn trên mặt không có bất luận biểu lộ gì, chỉ có trong mắt chứa đầy dục vọng tiết lộ tâm tư thật của họ, hơi thở bắt đầu gấp gáp, dục vọng bên dưới kêu gào muốn thổ lộ, nhưng bọn hắn như cũ lựa chọn hảo hảo vuốt ve thân thể trước mắt.

Hai bàn tay to lớn lướt qua mỗi một tấc da thịt mềm mại, cuối cùng dừng ở nơi tròn trịa cao ngất của nàng vuốt ve, thỏa mãn thấy hai quả anh đào dưới tay mình cứng lên.

Phượng Dạ Hoàng kéo đôi chân thon dài của nàng quấn tại bên hông mình, cởi quần ra, cự đại sớm đã cứng rắn chậm rãi đưa vào trong cơ thể nàng.

“Ân ngô……………” Tô Mộ Thu kêu lên một tiếng đau đớn, tuyết trắng thân thể khó nhịn có chút cong lên, cảm giác quen thuộc tràn đầy dưới hạ thể làm toàn thân một hồi tê dại.

Phượng Dạ Hoàng dần dần nhanh hơn làm cho Tô Mộ Thu khống chế không được tiếng rên rỉ tràn ra miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn lãnh đạm giờ phút này tràn ngập thần sắc mê say tình dục, một bên Phượng Dạ Diễm xoay qua khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng,“Thu nhi, nhìn tôi.” Tiếng nói khàn khàn, ẩn nhẫn tình dục làm cho hai mắt hắn đỏ lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận