Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quỷ hút máu tuần tra đối diện đi tới , một bên mắt có vết sẹo do đao làm ra vô cùng dọa người , chỉ có thể mở con mắt bên trái .

Hắn mặc áo choàng màu xám , bên trong chẳng qua chỉ là quần áo đơn bạc, đi ngang qua hắn khom lưng gật đầu.

“Thiếu chủ.”

“Đứng lại.”

Hắn dừng bước chân lại .

“Tên là gì.”

“Vu Úy.” Hắn chỉ mở một con mắt, không có bất cứ dã tâm đen tối gì , chỉ có cung kính.

Khôi Minh dùng cằm ý bảo nhìn hành lang cuối phòng, “Đứng ở nơi đó trông coi người bên trong , nếu có người dám đi vào, liền báo cho tôi .”

“Vâng.”

Vu Mã Tứ ở trong đại sảnh uống rượu, chất lỏng đỏ hồng lảo đảo bên trong chén rượu, nhìn thấy hắn tiến vào, trên mặt say khướt nổi lên tươi cười, nâng lên cuồng tiếu tà mị .

“Sống hơn phân nửa đời, thế nhưng không biết rượu còn uống ngon hơn trà, cháu trai, cậu cũng tới nếm thử rượu mà tôi tỉ mỉ điều chế được này.”

Khôi Minh lạnh mặt bước qua , lúc hắn chưa kịp phản ứng , cổ đã bóp chặt , ấn hắn vào ở chỗ tựa lưng của ghế dựa, hai tròng mắt ánh lên giận dữ.

“Đồ chết tiệt, tôi kế thừa vị trí thiếu chủ này đã nửa tháng, trái tim tôi muốn ở đâu? Anh muốn gạt tôi thì nên thành thật chút!”

Hắn thế nhưng cũng không sợ, còn nghẹn ngào từ trong cổ họng phát ra tiếng cười, màu da tái nhợt đỏ lên cảm giác như đã say rượu .

“Đừng nóng vội a, ma nữ chính là đồ vật hi hữu , cậu có thể có được một người, coi như đã nhìn được một nửa ma nữ thế giới rồi, huống chi bây giờ lại muốn ma nữ thứ hai? Ai biết những ma nữ gian trá kia đã trốn đi đâu hết!”

“Nói cách khác, anh ngay cả ma nữ cũng chưa tìm được , còn gạt tôi, nói sẽ đưa trái tim cho tôi!”

Vu Mã Tứ phát ra tiếng cười–ha ha–, đầu ngón tay Khôi Minh dùng sức đến mức trở nên trắng bệch, đến lúc hắn rốt cuộc cũng không cười ra được tiếng nữa, hít thở không thông mới –ách ách ách– bắt lấy ngón tay hắn.

Sắc mặt giận dữ, mắt đỏ lại một lần nữa bùng nổ, “Tôi hỏi anh một lần cuối cùng, trái tim mà tôi muốn khi nào mới có thể cho tôi!”

“Nhanh… Nhanh! Muốn bóp chết đại bá của cậu sao, mau buông tay! Ách…”

Hắn ở một khắc cuối cùng thả lỏng lực tay, vô cùng chán ghét mà buông cổ hắn ra , cầm lấy khăn lau tay mà xoa bàn tay.

Vu Mã Tứ che cổ của mình lại, vừa– khụ– vừa cười.

“Cậu, khụ… Cậu biết không? Năm đó cha mẹ cậu, vì chiến tranh gì mà chết!”

Ánh mắt lộ ra ghê tởm, không có chút cảm giác nào muốn cùng hắn giao lưu.

Vu Mã tứ đã uống say khướt, cười lắc đầu.

“Năm đó tộc quỷ hút máu cũng không hoà bình như vậy , đều muốm ngồi lên vị trí cửa cậu bây giờ, qủy hút máy bao vây nhân loại, đem bọn họ bồi dưỡng thành huyết nô, là cha mẹ mẹ liều mạng ngăn trở, lấy cái chết phấn đấu, dùng mấy trăm để ám sát những kẻ có tâm cơ không thuần, mới đổi lấy hoà bình hôm nay.”

“A, cậu thì sao, vì một ma nữ, muốn cùng cô ta trường sinh bất lão, buộc ta đi cướp trái tim của một ma nữ khác, đúng là quỷ hút máu, gien ích kỷ vĩnh viễn đều không đổi.”

Hắn lung lay chống tay vịn đứng dậy, đánh một tiếng nức rượu, đi qua hắn, dùng ngón trỏ chọc bờ vai của hắn, híp mắt nói.

“Nếu không phải… do quyết định năm đó của cha mẹ cậu , gia tộc hiện tại ,một con quỷ hút máu cũng không còn, đã sớm bị nhân loại, ma nữ giết chết sạch rồi, cậu cho rằng mình cường đại, kỳ thật cậu cái gì cũng không có! Trừ bỏ biết hút máu giết người, đoạt lấy sinh mệnh, một chút cũng không dùng được!”

“Cho nên.” ngữ khí Khôi Minh âm trầm, “Anh không tính toán không lấy trái tim ma nữ cho tôi , đúng không?”

Vu Mã Tứ nhìn gương mặt lạnh băng như đáy cốc của hắn, khóe miệng tái nhợt nâng lên, ha ha cười to ra tiếng.

“Trái tim? Cậu xem tôi lớn lên có giống trái tim không!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận