Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Liên quan gì tới tôi.”

Cô cười khẩy: “Tôi thành như này chẳng phải do các người à? Trừ khi tôi chết, hoặc các người chết.”

Anh hít sâu một hơi.

Hạ Hạo Nguyên mang ít bánh trôi ngọt đến, trăm phương ngàn kế dụ dỗ cô.

“Chị ơi, ăn chút đi nè, bánh trôi ngọt đó, mềm mềm ăn ngon lắm.”

Cô lạnh lùng nhìn cậu, phun ra một chữ: “Cút.”

Cậu ôm trán, nhịn cơn giận xuống.

“Được rồi, không ăn thì thôi.”

Dù là biện pháp gì cũng không có cách khiến cô ăn, họ gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, lại không cam lòng nhìn cô gầy đi từng ngày, huống chi trong bụng còn có một sinh mệnh, không hấp thu đủ dinh dưỡng từ cô.

Tào Phó Thanh vặn chai thuốc ra, uống vào, xoay người trở lại phòng bệnh, nhìn người trên giường đang sắp ngủ, đột nhiên nói.

“Nhớ không nhầm thì tro cốt ba mẹ em vẫn chưa được an táng đâu đó.”

Cô mở mắt, ánh mắt như không còn là cô.

“Anh muốn dùng tro cốt của người chết uy hiếp tôi?”

Hắn đi qua, bóp chặt cằm cô, dáng vẻ như thương nhân đang đàm phán.

“Em ăn cơm, sinh con ra, tôi sẽ an táng cho bọn họ, em cũng không muốn bọn họ chết lâu rồi vẫn không có chỗ yên thân đúng không?”

Tô Phàm không ngại ngần gì: “Anh làm gì thì làm, tôi chẳng quan tâm, cũng không ăn cơm đâu.”

“Thật chứ? Vậy tôi đập nát tro cốt họ ra đấy nhé?”

Tô Phàm cười phá lên, cười liên tục, nước mắt không tự chủ chảy xuống, đỏ bừng mắt nhìn chằm chằm hắn.

Cô muốn cầm dao xiên chết hắn là thật, nhưng cũng thật sự rất sợ. Tại sao muốn cô tham sống sợ chết, sống trên thế giới phải chịu bọn họ tra tấn, rốt cục kiếp trước cô nợ bọn họ thứ gì?

Chợt cô không biết lấy sức đâu ra, giật mạnh kim tiêm trên tay ra, cầm bình truyền dịch đập về phía hắn, tê tâm liệt phế gào rú.

“Các người không nên ép tôi như thế! Tôi không muốn sinh con, tôi không muốn để các người cưỡng hiếp tôi, có tin tôi chết cho các người xem không!”

Tào Phó Thanh nghiêng người tránh đi, cô đau đớn khóc òa lên, muốn xuống giường, nhưng lại lăn xuống đất. Lữ Nhất tay mắt lanh lẹ giữ được cô, ôm cô lên giường.

“Tô Phàm…”

“Cút đi, cút đi! Tôi bảo các người cút đi!”

Nắm đấm không chút khí lực, đấm lên người anh không đau không ngứa, nhưng sắc mặt cùng tiếng khóc tuyệt vọng của cô lại khiến lòng bọn họ đau nhức khó chịu, anh siết lấy cổ tay cô.

“Bình tĩnh lại chút nào, em đừng kích động, vài tháng rồi em chưa ăn gì ngon, em muốn ăn gì cũng được, chỉ cần em mở miệng là ăn được rồi này.”

“Tôi ăn tim của anh được không?” Cô trừng to mắt, hung tợn nhìn anh.

Lữ Nhất cười: “Trái tim tôi không phải đã sớm ở chỗ em rồi à?”

Hạ Hạo Nhiên lại cầm bát bánh trôi đến, khom lưng khẩn cầu: “Chị ơi, ăn ít được không? Bọn em không chạm đến chị, chị ăn chút đi, cầu xin chị đó.”

Nét mặt đáng thương biết bao, như một con cừu nhỏ mềm mại, đôi mắt lập tức ngập nước, khẩn cầu nhìn cô.

Nhưng cô chưa từng quên gương mặt này đã thịnh nộ, không chút lưu tình tát cô thế nào, bóp cổ cô, mạnh bạo đụ cô ra sao, ghê tởm, ghê tởm! Hết thảy tất cả thứ này đều khiến cô cảm thấy vô cùng ghê tởm!

“Chát!”

Một tiếng vang dội mà thanh thúy, tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.

Hạ Hạo Nhiên bị tát lật mặt sang một bên, không đau lắm, nhưng tiếng bạt tai thanh thúy lại mang lại cảm giác nhục nhã cho cậu.

Cậu chưa từng bị ai tát, đây là lần đầu tiên.

Từ từ ngoảnh mặt lại, thấy gương mặt nhỏ nhắn bi phẫn muốn chết kia.

Cậu mấp máy môi, má trái chậm rãi đỏ lên, cầm bánh trôi nước lên trước, cô lại hoảng sợ lùi ra sau.

“Chị ơi, giờ ăn được chưa? Nếu chị cảm thấy chưa hết giận, em còn có thể để chị tát tiếp.”

Tô Phàm chậm rãi co bàn tay phải mình lại, sau đó phát hiện, vừa rồi đã sợ hãi nhường nào.

Bánh trôi trắng nõn kề ngay miệng cô, cậu mỉm cười: “Ăn nào.”

Ngay cả răng cũng không tự chủ phát run, hình như dù cô trốn ở đâu cũng không hết sợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận