Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiểu thiếu gia giận đến phát khóc với anh trai hồ ly tinh của mình, nửa người dưới mặc quần lót khom lưng nhặt thắt lưng da thì cửa bị đẩy vào (phần 2)
”Mẹ nó anh mới không có tiền đồ! Ông đây là vì vừa rồi ở bên ngoài bị cát thổi vào mắt!” Tống Nam Hà chộp lấy túi khăn giấy sắp sửa bị ném vào mặt mình, nghiến răng nghiến lợi rút ra hai tờ khăn giấy ra lau sạch nước mắt, lập tức khôi phục lại dáng vẻ mạnh mồm mạnh miệng kia.
Tống Nam Viên lười nói chuyện với thằng em trai này, đứng dậy, lắc lắc điện thoại với Tô Mộc: ”Nhớ liên lạc~”
Trả lại cho Tô Mộc một cái nháy mắt.
Tống Nam Hà nhìn nhức mắt, ánh mắt lại đỏ lên, như thể một giây kế tiếp lại muốn bật khóc nhưng không biết tại sao, trông dáng vẻ vừa đáng thương vừa buồn cười.
Tô Mộc dùng sức mím môi, sợ mình không cẩn thận cười ra tiếng.
Cửa phòng làm việc đóng lại, trong phòng chỉ còn hai người là Tô Mộc và Tống Nam Hà, bầu không khí có thể nói là trở nên vô cùng kỳ quái.
”Vừa rồi anh nói với Tống Nam Viên rằng tôi và anh không có quan hệ gì đúng không?” Tống Nam Hà hung tợn ném cả túi khăn giấy vào thùng rác, nhớ lại dáng vẻ cậu ta bị ép tới phát khóc như thằng ngốc vừa rồi, Tống Nam Hà lại lúng túng xấu hổ, muốn hủy diệt mình, ném tờ khăn giấy lau nước mắt ban nãy đi là được rồi, còn giận cá chém thớt ném cả túi khăn giấy vào thùng rác: ”Anh nhất định phải tiếp tục liên lạc với anh ta đúng không?!”
Tô Mộc nhíu mày.
”Vốn dĩ không có…” Tô Mộc thích ăn mềm không thích cứng, cậu cũng không phải cục bột mềm gì đó, muốn xoa nắn thế nào thì cứ xoa nắn thế nấy: ”Hơn nữa tôi muốn liên lạc với ai cũng là chuyện của tôi.”
”Mẹ nó lúc anh chịch tôi tối qua cũng không hề nói như vậy!” Tống Nam Hà quả nhiên giống như pháo đốt, hung hăng nghiến răng nghiến lợi nói.
”Cái đó của cậu là cưỡng gian! Tôi không tố cáo cậu, cậu còn phải chân thành cảm ơn mới đúng!” Tô Mộc nghe thấy lời kia, sắc mặt nhất thời bị chọc tức cho đỏ bừng.
”Anh không cứng thì tôi lấy cái gì để mà cưỡng gian anh, ấn vào mông tôi rồi chịch tôi một cách vô nghĩa à?!” Vành mắt của Tống Nam Hà đỏ bừng, ngón tay nắm thật chặt thành quyền: ”Anh coi ông đây là cái gì? Bạch phiêu* chắc!”
(*dịch thô là mại dâm trắng, ý chỉ chơi xong không trả tiền.)
”Phải, đúng đúng đúng!” Tô Mộc trực tiếp bày tỏ.
”Cậu nói cái gì thì chính là cái đó!” Tô Mộc cũng không thèm nhìn Tống Nam Hà.
”Tôi là tên cặn bã, cậu báo cảnh sát đến bắt tôi lại đi!” Tô Mộc bày tỏ ba lần liên tiếp.
Tống Nam Hà sợ ngây người, vành mắt đỏ bừng, cứ như vậy mà sững sờ nhìn Tô Mộc, nhất thời không kịp phản ứng.
Hệ thống cũng sợ ngây người hệt như vậy!
Giống như vừa mới khám phá ra một lục địa mới, nó bay vòng quanh kí chủ của mình mấy vòng.
”Anh có phải là người không?!” Tống tiểu thiếu gia coi trời bằng vung, giương nanh múa vuốt lúc này trông có chút nhỏ yếu đáng thương và bất lực dưới ánh hào quang nhức mắt của một tên cặn bã, theo bản năng mở miệng chất vấn một câu như vậy, cứ như một đại tiểu thư chất vấn một tên cặn bã làm sưng bụng mình.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận