Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ư… A!”

Hoa Cẩn còn chưa kịp cảm nhận được khoái cảm lúc lên đỉnh thì đã liều mạng kêu cứu. Cô nắm chặt lấy tóc Tịch Khánh Liêu, nước mắt rơi như mưa: “Anh là một tên điên! Cút đi, đừng hành hạ tôi nữa!”

“Tôi hành hạ cô? Con điếm đê tiện này! Chẳng phải cô được dương vật của tôi đâm cho lên đỉnh sao? Chẳng phải cô sung sướng đến mức phun cả nước ra ngoài sao?”

“Tôi không muốn… Tôi không muốn, tại sao anh không chịu buông tha cho tôi? Không phải tôi ép anh bị điên, anh muốn trả thù thì đi tìm bọn họ mới đúng!”

Bàn tay to lớn bóp chặt cổ cô.

Tịch Khánh Liêu chỉ thẳng tay vào mũi Hoa Cẩn, tức giận run lên: “Nếu như không phải thân dưới của cô cứ mút chặt lấy tôi thì tôi đã giết chết cô từ lâu rồi. Ông đây từ giờ trở đi sẽ không bao giờ rời khỏi cô, cô đừng có được voi đòi tiên!”

Hoa Cẩn nhục nhã mím chặt môi lại, nước mắt tủi nhục rơi lã chã. Gương mặt ngây thơ trong trẻo của cô đỏ bừng, đôi môi ướt át như nụ hoa hé mở, mỗi một động tác đều giống như độc dược chết người.

Tịch Khánh Liêu nâng mặt cô lên, hung hăng hôn lên đôi môi xinh đẹp của cô.

Hắn cũng không hiểu tại sao mình lại thích cô đến thế. Sau khi bị điện giật chết đi sống lại, suy nghĩ duy nhất còn lại trong đầu hắn chính là Hoa Cẩn. Một Hoa Cẩn nhát gan và ngây thơ, một Hoa Cẩn ở vùng núi cao, không chút nghi ngờ mà tin tưởng hắt hết lòng, một Hoa Cẩn đi theo hắn không một câu oán hận. Cô giống như một con chó con, cũng giống như một con mèo nhỏ lệ thuộc vào hắn.

Chỉ cần cho cô một ít thức ăn ngon ngọt là cô sẽ tự vây quanh hắn.

Tịch Khánh Liêu từ khi sinh ra đã là người mạnh mẽ, rõ ràng mọi chuyện nên là cả đời cô phụ thuộc vào hắn, ở bên người hắn, nhưng rốt cuộc là đã sai ở điểm nào mà mọi chuyện bây giờ lại đổi thành hắn si mê thân thể cô, thèm muốn tiểu huyệt của cô, bầu ngực của cô…

Tịch Khánh Liêu giống như được uống máu gà, hắn đột nhiên nắm lấy chân cô kéo mạnh một cái, sau đó nghiêng đầu liếm phần đùi non của cô rồi tiến về nơi nhạy cảm. Nơi này của cô ngọt quá, hắn muốn ăn miếng thịt này.

Hoa Cẩn nắm chặt ga trải giường, cô sợ hãi theo dõi từng cử động của hắn. Giây phút hắn há miệng ra, cô như chết lặng.

Nhưng người đàn ông đột nhiên dừng lại, ánh mắt hốt hoảng, đờ đẫn nhìn người phụ nữ dưới thân mình.

“Cẩn Cẩn.”

Hoa Cẩn nắm lấy ống tay áo của hắn, lệ nóng doanh tròng. Cô khóc nức nở, ánh mắt bị bao phủ bởi một tầng sương mù: “Đừng mà, Khánh Liêu, anh đừng đi.”

Hắn sửng sốt, Hoa Cẩn không ngừng cầu xin: “Đừng đi, huhu, anh đừng đi, anh đừng để anh ta ra ngoài nữa. Em đau lắm, nửa người dưới của em không thể nhúc nhích được.”

Hai chân của cô bị hắn ép vô cùng khó chịu, hai chân dường như đã chạm tới ngực, cả mông cô cũng chổng ngược lên trời.

Tịch Khánh Liêu si mê nhìn chằm chằm hình ảnh này, hắn nhẹ nhàng đút dương vậy vào bên trong cô, động tác vô cùng nhẹ nhàng, dâm thủy từ bên trong bị chiếm mất chỗ, ào ạt chảy ra ngoài. Tiểu huyệt của Hoa Cẩn phồng lên, dị vật có dâm thủy làm chất bôi trơn nên di chuyển dễ dàng hơn rất nhiều.

Bên trong cô quả thực rất nóng rất ẩm ướt, Tịch Khánh Liêu cắm vào bên trong… không bao giờ muốn rút ra nữa.

“Cẩn Cẩn, đây là lần đầu tiên anh làm tình với em.”

“Thoải mái quá, tại sao anh lại không làm chuyện này sớm hơn chứ? Từ trước đến nay đều là người đàn ông đó hành hạ em, anh chưa hề chạm vào thân thể em.”

Hắn nói đến đây thì vô cùng xót xa. Rõ ràng hắn yêu cô như vậy, nhưng cuối cùng hắn lại không thể cảm nhận được tình yêu Hoa Cẩn dành cho mình, mọi khoái cảm đều là do tên nhân cách thứ hai kia cảm nhận.

“Rõ ràng em rất hưởng thụ tình yêu của anh, nhưng tại sao hết lần này đến lần khác em lại giống như một người bị hại, cẩn trọng cầu xin anh để nhân cách kia không xuất hiện? Em cũng chỉ coi anh là vật thay thế cho anh ta thôi đúng không?”

Hắn vùi đầu vào hõm vai cô khóc, Hoa Cẩn há miệng thở dốc.

Cô ôm vai hắn, nhẹ nhàng an ủi.

“Khánh Liêu, em không như thế.”

“Có! Có! Em có như thế! Hắn vừa khóc vừa nghẹn ngào hét lên. Hoa Cẩn rất hiếm khi thấy Tịch Khánh Liêu khóc, nhìn hắn lúc này vô cùng tiêu điều, rũ rượi, như một chiếc lá sắp bị cắt lìa khỏi cành.

Bình luận (0)

Để lại bình luận