Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Giá Của Tự Do
Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào khứu giác Bùi Yên trước cả khi cô mở mắt. Nó lạnh lẽo, vô trùng, và mang theo một cảm giác xa lạ đến ghê tởm. Mi mắt cô nặng trĩu tựa ngàn cân, nhưng cô vẫn cố gắng mở chúng ra. Ánh sáng trắng huỳnh quang của phòng bệnh đâm vào mắt cô, nhức nhối.
Cô đang ở đâu?
Cổ họng cô khô rát, toàn thân đau nhức như bị vô số bánh xe nghiền nát. Ký ức cuối cùng ùa về… căn phòng điêu khắc tối tăm, hơi thở ghê tởm của La Kiệt, cái tát bỏng rát, và tiếng vải bị xé toạc…
“Không!”
Cô giật bắn mình, co rúm người lại, nhưng một cơn đau nhói từ cổ và đầu truyền đến khiến cô rên rỉ.
“Đừng sợ… Em an toàn rồi.”
Giọng nói đó.
Bùi Yên cứng đờ người. Cô chậm rãi quay đầu.
Lâm Dịch Phong ngồi gục bên giường bệnh. Hắn không còn là vị đế vương cao ngạo nữa. Bộ âu phục đắt tiền nhàu nát, dính vết máu đã khô. Khuôn mặt hoàn mỹ giờ đây hốc hác, quầng thâm đen kịt, râu ria lởm chởm, và đôi mắt… đôi mắt đó đỏ ngầu, ngập tràn tơ máu, nhìn cô bằng một ánh nhìn phức tạp đến tột độ: đau đớn, ân hận, và một sự chiếm hữu gần như điên cuồng.
Hắn như một con thú bị thương nặng, đang canh giữ miếng mồi cuối cùng của mình.
“Là anh…” Giọng hắn khàn đặc, vỡ nát. “Anh đã xử lý hắn.”
Hắn không nói “xin lỗi”. Hắn nói “xử lý”.
Bùi Yên nhìn hắn trân trân. Cô không khóc, cũng không gào thét. Cô chỉ nhìn hắn, đôi mắt trong veo ngày nào giờ đây đục ngầu, tĩnh lặng như mặt hồ chết.
“Tieba…” Hắn tiếp tục, giọng nói như nghiến qua kẽ răng. “Anh cũng đã dọn dẹp sạch sẽ. Thông báo kỷ luật của trường cũng đã bị hủy bỏ.” Hắn nắm lấy tay cô. Tay hắn nóng rực, nhưng lại đang run rẩy. “Sẽ không còn ai dám nói gì em nữa. Không một ai.”
Cô rụt tay lại. Một động tác nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát.
Sự từ chối đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim Lâm Dịch Phong. Hắn sững sờ. Nỗi đau thể xác vì mất ngủ và kiệt sức không là gì so với cái rụt tay này. Hắn thà rằng cô đánh hắn, mắng hắn, còn hơn là sự im lặng chết chóc này.
Hắn hoảng loạn. Hắn sợ hãi cái nhìn trống rỗng đó. Hắn phải làm gì đó. Hắn phải lấp đầy sự im lặng này.
“Yên Yên,” hắn vội vàng nói, như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọc. “Chúng ta rời khỏi đây. Rời khỏi nơi bẩn thỉu này. Em muốn đi đâu? Paris? Thụy Sĩ? Na Uy?” Hắn nói như một kẻ ban ơn, cố gắng dùng cả thế giới để mua lại một chút phản ứng từ cô. “Em không phải muốn xem triển lãm tranh sao? Anh sẽ mua… anh sẽ mua tất cả các phòng tranh đó cho em!”
Sự ồn ào của hắn cuối cùng cũng khiến Bùi Yên có phản ứng.
Cô chậm rãi quay đầu, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào hắn.
Một giọt nước mắt, trong vắt và lạnh lẽo, lăn dài từ khóe mắt cô, rơi xuống tấm ga giường trắng tinh.
Cô cất tiếng, giọng nói khàn đặc, vỡ tan như thủy tinh:
“Anh…”
Lâm Dịch Phong nín thở.
“…cùng anh ta,” cô nói, “có khác gì nhau không?”
Thời gian như ngưng đọng. Cả vũ trụ của Lâm Dịch Phong sụp đổ.
Cô nói… cái gì?
Bùi Yên nhìn hắn, nỗi tuyệt vọng sâu thẳm trong mắt cô còn sắc hơn bất kỳ lưỡi dao nào. “Anh ta… chưa kịp làm.”
Cô dừng lại, hít một hơi, rồi kết liễu hắn bằng câu nói cuối cùng.
“Còn anh… đã làm rồi.”
ĐÃ LÀM RỒI.
Hắn không phải người hùng. Hắn không phải người cứu rỗi.
Trong mắt cô, hắn và La Kiệt, kẻ vừa cưỡng hiếp cô, là một. Đều là quái vật. Đều là những kẻ đã giày vò cô. Chỉ là một kẻ thất bại, và một kẻ… thành công.
“Không…” Hắn lùi lại, lảo đảo, đụng vào chiếc bàn dụng cụ y tế sau lưng, tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.
Hắn nhìn vào bàn tay mình, bàn tay đã từng chạm vào cô, đã từng xé nát cô. Hắn nhìn vào gương mặt cô, gương mặt mà hắn vừa muốn bảo vệ.
Một cơn buồn nôn dâng lên. Hắn không phải đang cứu cô. Hắn chỉ đang bảo vệ món đồ chơi của mình khỏi bị kẻ khác làm hỏng.
Sự thật tàn nhẫn này đánh hắn gục ngã hoàn toàn. Hắn đứng đó, trong căn phòng bệnh trắng xóa, nhận ra rằng, chính hắn… chính hắn là kẻ đã đẩy cô vào địa ngục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận