Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tướng Quân phủ.
Giữa buổi tiệc hỷ tưng bừng ngoài sảnh lớn, trời chỉ vừa sụp tối.
Trác Viễn trên người có chút men say, hắn chống gậy nhếch môi đá tung cánh cửa phòng tân hôn. Ánh mắt híp lại tràn đầy nguy hiểm nhìn tiểu nương tử nhỏ nhắn ngồi trùm khăn đỏ nơi mép giường.
Vô Ương nghe tiếng động liền giật mình, đôi tay nắm siết lấy hỷ phục run run không dám cử động.
Người hầu canh cửa lặng lẽ thở dài đóng khép cánh cửa lại liền lùi ra ngoài xa xa.
Đau xót cho tân nương tử vừa được Hoàng Thượng ban hôn gả vào Tướng Quân phủ.
Ai cũng đều thấy rõ Tướng Quân Trác Viễn không hề vừa ý cuộc hôn nhân này. Lại ngay lúc chân trái hắn bị thương nặng, Hoàng Thượng bắt ép phải hồi kinh tĩnh dưỡng không cho phép lại ra chiến trường hạ địch sau trận chiến bại. Tâm tình của hắn vô cùng u ám.
“Vô Ương tiểu công chúa? Cành vàng lá ngọc của Hoàng Đế? Gả vào Tướng Quân Phủ để chê cười kẻ tàn phế như ta sao?” Trác Viễn ánh mắt trầm đu.c, hơi men nóng bức phả ra khắp xung quanh, hắn gầm lên khẽ khàn, mặt dán sát bên tai nàng bị ngăn bởi một lớp khăn trùm đầu.
“Tướng… Tướng Quân Chàng say?” Vô Ương nhỏ giọng run run, nghiêng mặt muốn xuyên qua khăn nhìn thấy người nàng ngày nhớ đêm mong. Vừa nghe tin hắn bị trọng thương nàng liền chạy đi tìm Phụ Hoàng, nhất quyết phải gả cho hắn, nàng muốn chăm sóc hắn một đời.
“Say? Haha Ta không say thì lấy đâu ra can đảm chọc thủng lỗ nhỏ của nàng? Tiểu công chúa khả ái ” Nàng chỉ vừa cập kê tròn mười sáu trăng non, vì sao nhất quyết phải gả cho thằng đàn ông hơn ba mươi như hắn?
Rõ ràng chính là đến muốn canh chừng hắn, cầm tù hắn nơi kinh thành rỗng tuếch này. Hừ… Khinh thường hắn tàn tật không thể ra trận giết địch đúng không?
“Ha… Tự lột sạch y phục Đến mà ngồi lên nó ” Trác Viễn phất tay vứt bỏ khăn trùm đầu của nàng. Suồng sã lột sạch y phục bản thân, đưa nam căn dựng đứng thô dài đến ngay sát mép giường, hắn nâng chân bị thương vừa lành đạp chống lên mặt giường.
“Chàng? ” Vô Ương hốt hoảng khó tin nhìn vào hùng căn thô lớn bằng cánh tay nàng, lại nhìn lên gương mặt đầy vẻ cợt nhã châm chọc của Trác Viễn.
Hoàn toàn không còn xót lại chút nào vẻ anh khôi tuấn lãng ngày nào nàng từng mến mộ.
“Hay nàng cần kích thích hơn? Ta gọi kẻ hầu mở tung cửa ra để quan khách đang ồn ào rượu mừng ngoài sảnh chạy đến cùng xem nàng tự phá thân?”
“Phụ Hoàng sẽ giết chàng Trác Viễn Chàng say rồi ” Nàng nhíu mi, vô cùng khó tin nhìn hắn.
“Ta còn sợ hắn giết? Chân ta tàn phế thế này, bị tước sạch binh phù, bắt ép hồi kinh ban hôn? Ta cần sao? Thứ ta muốn là giết địch lập công, oanh liệt một đời Hắn nghĩ chính mình là Hoàng Đế thì liền có thể ra lệnh cho ta đến thì đến, đi thì đi à?”
“Phụ Hoàng nói chàng đã lớn tuổi cần phải thành thân Trác Gia cần có hậu lớn Khi nào chân chàng lành hẳn sẽ lại đưa chàng ra biên thùy. Phụ Hoàng lo lắng chàng ham công tiếc việc, trong khi chân chưa lành liền xông quân ra trận. Nên mới triệu hồi chàng về kinh dưỡng thương ” Nàng ủy khuất nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Nô tỳ dùng để ban hôn không thiếu, vì sao phải là nàng? Gả cho tiểu công chúa làm phò mã gia, ta còn có thể ra biên thùy, có thể lập công nơi chiến trường sao? Hay tất cả mọi người đều nhìn vào danh hào của nàng?”
“Sau khi chàng bị thương ở chân thì liền biến thành tự ti đến mức này? Ta gả sai người rồi sao? Vị tướng quân anh dũng Trác Viễn trước kia đâu? Chỉ một trận chiến bại đã biến bản thân thành thứ rượu chè be bét thế này?” Nàng tức giận hét lên với hắn, đôi mắt to tròn ngập nước.
“Đừng khóc lóc Cởi y phục Tự đến mà phá thân Không phải còn giao lên khăn lụa lạc hồng của tiểu công chúa nàng sao? Nực cười Gả vào Tướng Phủ còn mang theo cả đàn bà bà mụ mụ, sớm tối nhồi nhét lễ nghi Ta uống chút rượu cũng lải nhải đến nhức cả đầu ”
“Trác Viễn ” Nàng tức giận bật khóc, hắn thật sự quá đáng.
“Ta thoát y giúp nàng ” Hắn cắn răng, kéo lấy Vô Ương đến gần, mạnh mẽ kéo xả xé rách hỷ phục trên người nàng. Mão Phượng cũng bị hắn nhẹ nhàng vứt ra xa.
Hắn nhíu mày dửng dưng nhìn cảnh xuân tươi đẹp mơn mởn thuần khiết bị che chắn dưới đôi tay run rẩy yếu ớt của nàng.
“Xong rồi Đến Hay muốn ta hét lớn gọi người vào xem?”
“Chàng điên rồi Trác Viễn ” Vô Ương nén lại tiếng nấc nghẹn, rõ ràng là người nàng nhất quyết phải gả, rõ ràng là nàng cố sống cố chết vẫn muốn khuyên phụ hoàng ban hôn nàng cho hắn. Lại nhận được kết quả như thế này sao?
“Hừ… Chậm chạp Khô khan thế này?” Hắn nhấc bổng nàng lên bẻ hai chân nàng quỳ đứng đối mặt nơi mép giường. Bàn tay thô bạo bóp nắn lấy nơi tư mật của nàng.
“Á…..Aaaa…. Trác Viễn Chàng làm gì vậy hả? Buông tay Hức… Đau quá ” Thân thể nàng trần trụi, hai tay mảnh khảnh chụp vội đẩy bàn tay thô nhám của hắn ra trong vô lực, nàng quá yếu.
“Tiểu công chúa thích la hét thật lớn cho bên ngoài đều nghe thấy chạy đến xem sao? Haha… Ta đây cũng thích lắm Hét lớn lên nữa nào ” Hắn tà ác kề sát hơi thở nóng bỏng bên tai nàng, khàn khàn ám ách.
“Hức… Xin chàng Phụ hoàng biết được sẽ giết chàng Trác Viễn ” Nàng mím môi nén lại tiếng khóc, vòng tay ôm choàng lấy cổ hắn áp mặt vào vai hắn nhỏ giọng cầu xin.
P/s Tác Giả đã Dừng Đăng tại Website này

Bình luận (0)

Để lại bình luận