Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chờ.”

Anh đứng dậy vén chăn lại cho cô.

Người đã đi tới cửa, anh lại quay đầu lại nói: “Những thứ này cho em, nhưng phải trả một cái giá thật lớn. Chờ đi.”

Câu sau hiển nhiên còn nghiêm túc hơn cả câu trước.

Nào có ai nói cho mượn tiền còn bổ sung thêm lãi phía sau chứ.

Nhưng ít ra Điền Yên cảm thấy Bàng Kinh Phú đã hoàn toàn bỏ đi sự cảnh giác với cô.

Đây đối với cô mà nói là mở đầu rất tốt. Để đạt được thiện cảm của anh còn khó hơn rất nhiều so với đạt được sự tin tưởng của anh.

Hết lần này đến lần khác cô vừa đến đã làm được chuyện lớn. Điền Yên cũng không sợ làm kẻ phụ tình. Chờ cô đưa tên chó má này vào tù, tất cả bụi bặm sẽ lắng xuống.

Ý tá đi vào rút kim giúp cô, Điền Yên tinh mắt phát hiện tư thế đi của y tá này có vấn đề. Người này cố ý khuỵu gối, hơi tiến về phía trước, cúi đầu đẩy xe, như muốn giấu mặt đi.

Điền Yên im lặng đưa bàn tay đang truyền dịch vào trong chăn, tay còn lại chạm vào mép giường, sẵn sàng bấm chuông bất cứ lúc nào.

Cậu ta đi tới bên cạnh Điền Yên, dùng ngón trỏ móc chiếc khẩu trang trên sống mũi lộ ra đôi mắt trong veo như nước suối.

Điền Yên khó tin nhìn cậu ta, cô nâng đầu gối lên.

Đàm Tôn Tuần đặt ngón trỏ lên môi, làm động tác yên lặng với cô. Rút ​​tay cô ra khỏi chăn, từ từ bóc lớp băng y tế dính trên da cô.

Cậu ta nói chỉ đủ để hai người nghe được: “Lão Chu với tôi không liên lạc được cho cô, lo lắng cô xảy ra chuyện. Hôm nay có một tên nhóc tóc đỏ lái Mercedes-Benz đến cửa hàng tiện lợi. Tôi đi theo chiếc xe kia thì tìm được cô.”

Đàm Tôn Tuần nhấn kim, xé hết băng dính ra, sau đó nhanh chóng rút đuôi kim ra ngoài. Trên đầu kim còn có giọt thuốc, cậu ta vừa đưa nó ra xa, một tay còn lại ấn lên vết thương để cầm máu cho cô.

“Lão Chu kêu tôi nói với cô, chủ tịch tập đoàn Hồng Diệp có một người con thứ đã mất cách đây năm năm. Người đó theo họ mẹ họ Phạm, tên là Phạm Thanh, rất có thể chính là người làm giao dịch với Bàng Kinh Phú trong miệng cô.”

“Nhưng bây giờ không tra được bất kỳ tin tức hay mặt mũi của hắn. Ở huyện Dương Thành cũng không tìm thấy hành tung của hắn, việc điều tra đang đi vào ngõ cụt, trước mắt chỉ có thể cung cấp đầu mối này cho cô thôi.”

Điền Yên liếc nhìn ngoài cửa, hỏi: “Khóa cửa chưa?”

Đàm Tôn Tuần lắc đầu.

Điền Yên nhìn chằm chằm cánh cửa, hạ thấp giọng: “Tên hắn là Phạm Tự Khanh, đi thăm dò các quan chức cấp cao ở huyện Dương Thành, chính phủ đang lên kế hoạch cho một doanh trại quân sự mới. Phạm Tự Khanh có kế hoạch xây dựng quân đội ở Dương Thành, đã có gần năm trăm người.”

“Những người bên trong đều là lính giải ngũ và bộ đội đặc chủng nước ngoài, đóng quân cách đây hai cây số. Nhiều người tụ tập như vậy, hẳn sẽ rất dễ tra ra. Hắn cần vũ khí nên muốn hợp tác với cẩu tặc, nhưng lòng cảnh giác của cẩu tặc rất cao nên không muốn.”

Điền Yên đem hết nội dung cuộc nói chuyện lúc đang bị sốt nói cho cậu ta, Đàm Tôn Tuần trịnh trọng gật đầu.

“Đi mau, cậu ở chỗ này quá lâu rồi.”

Đàm Tôn Tuần cất ống truyền dịch lên xe đẩy. Trước khi rời đi, cậu ta nhìn cô một cái, tầm mắt quét qua cổ cô.

Cậu ta mở miệng muốn hỏi, lại bị Điền Yên dùng mắt cản lại: “Đây là trách nhiệm trong nhiệm vụ của tôi.”

Đàm Tôn Tuần nhấp môi, không nói gì nữa, ép buộc bản thân quay đầu lại, đẩy xe ra ngoài.

Trách nhiệm trong nhiệm vụ.

Nhưng cô không cần phải hy sinh nhiều như vậy.

Đàm Tôn Tuần thấy nội dung trên hồ sơ bệnh án của Điền Yên.

Rách phần dưới âm đạo dẫn đến nhiễm trùng và sốt cao.

Nếu như có thể hoàn thành nhiệm vụ, vậy sau khi cô hoàn thành nhiệm vụ phải đối mặt với những quyết định trước đó của mình. Việc này sẽ ảnh hưởng đến cô cả đời, thậm chí sẽ trở thành nỗi thống khổ mà cả đời này cũng không thể quên.

Không thể đem cảm xúc vào nhiệm vụ và cũng không thể dùng cách tàn phá cơ thể làm sự dâng hiến.

Đây là nguyên tắc thứ nhất khi chấp hành nhiệm vụ.

Lúc Điền Yên tới chỗ làm, quản lý cửa hàng Hứa Bạch Vu cũng tới.

Đầu tiên cô ta phê bình thái độ làm việc của hai người, xin nghỉ không báo cáo, vắng mặt nghiêm trọng trong công việc.

Hai người chuẩn bị bị trừ tiền lương, ai ngờ cô ta đột nhiên chuyển sang chuyện khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận