Chương 865

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 865

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Dã ôm cô đi về phía sau bàn làm việc, đèn bàn sáng lên.
Cô ngồi trên đùi anh, mắt thấy anh rút một ống thuốc từ sau bàn ra, tâm không tạp niệm bôi lên cánh tay cô.
Liên Chức ?
??
Cô nhìn chằm chằm Lục Dã với ánh mắt không thể tin nổi.
Ánh mắt sáng rực như vậy, muốn bỏ qua cũng khó, Lục Dã nắm đầu cô ấn vào ngực mình, động tác bôi thuốc lên vết bầm lại không ngừng.
Liên Chức dùng sức cắn môi dưới.
Người đàn ông chó má này, giả vờ giả vịt đúng không, ai mà không biết.
Nếu không phải phản ứng của anh quá rõ ràng, hung khí đang dán sát mông cô rục rịch, cô đã thực sự cho rằng anh thanh tâm quả dục.
Vết thương trên cánh tay được bôi thuốc xong, Lục Dã kiểm tra một vòng, cúi đầu hỏi cô còn đau chỗ nào không.
“Có ”
“Ở đâu?”
“Nơi này nha.”
“Chỗ này còn đau, anh giúp em xem có chuyện gì?”
Cô ra vẻ đáng thương chỉ vào sau lưng, chỗ kia cũng có vết thương hơi xanh, nhưng lau lưng thì sao phải cởi sach sẽ. Lục Dã bị cô trêu chọc đến nỗi tim đập loạn, anh liếm môi dưới, nghiêm khắc nhìn cô.
Cô chớp mắt, vô tội vô cùng.
“Rốt cuộc anh có quan tâm em hay không?”
Lục Dã “…”
Anh nhận thua ôm lấy cô, sau lưng trơn mịn như tơ lụa, cô ngả người ở trên vai anh, càng bóng loáng càng không tì vết, khiến cho người ta cảm thấy vết thương nơi xương bả vai vô cùng chướng mắt.
Vài phần lý trí dần dần cũng bị những suy nghĩ khác chen lấn.
“Sau khi cứu được mẹ em từ tɾong tay đối phương thì sao?”
Lục Dã đang hỏi chi tiết lời khai giữa cô và vị cảnh sát nữ kia, có một số chi tiết không cần xuấthiện tɾong ghi chép, nhưng anh lại muốn biết toàn bộ chuyện lớn chuyện nhỏ.
“Trầm Hi dẫn the0 một trợ thủ, có lẽ anh ta không đoán được em biết võ, mấy hiệp không chiếm được lợi thế thì trực tiếp thẹn quá hóa giận.” Cô nói, “Nếu như không phải bọn họ hai chọi một, em cảm thấy em ¢hắc chắn sẽ không bị thương.”
Có một số chi tiết cô không nói, nhưng không có nghĩa là Lục Dã không biết, tɾong ghi chép của Tống Diệc Châu đều có.
Nếu đến muộn nửa khắc thì cây kim kia có thể thật sự đâm vào tɾong da cô, tỷ lệ lây nhiễm sẽ cao tới bao nhiêu, Lục Dã căn bản cũng không dám ngẫm lại.
Tống Diệc Châu nói hắn không làm gì.
Nhưng lúc này Lục Dã anh đang ở đâu, tay cầm tăm bông của anh run rẩy tɾong chốc lát, lại một mực không biểu hiện ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận