Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có một bàn tay luồn vào trong quần ngủ của cô, đang trêu chọc hoa hạch của cô, trượt qua lại ngay tại miệng hoa huyệt, giống như xác nhận cái gì đó.
Không phải nói nếu cô không muốn sẽ không làm sao?
Nhưng trước khi cô tỉnh lại, ngón tay của anh ta hình như đã đùa giỡn hoa huyệt của cô được một lúc rồi, Tạ Thu Thủy tỉnh lại trong nháy mắt, ngay lúc này có một dòng điện đi thẳng lên trên trí não của cô.
Thật là thoải mái.
Thì ra Lý Kỳ Ngôn cũng giỏi trêu chọc người khác như vậy.
Danh chính ngôn thuận, có gì mà không thể?
Tạ Thu Thủy hơi hạ mông xuống, dùng hoa huyệt lướt qua ngón tay đối phương, nhẹ nhàng hừ một tiếng.
Đối phương đột nhiên rút tay ra, vùi ở giữa đùi cô, vén vạt áo cô lên, liếʍ bụng cô.
Tại sao cách tán tỉnh này lại quen thuộc như vậy?
Tạ Thu Thủy hít một hơi thật sâu, bất giác giơ tay lên, đang mò mẫm, bỗng nhiên đυ.ng phải người bên cạnh.
Có một người bên dưới, sao bên cạnh lại còn có người khác nữa?
Cô hoảng sợ quay đầu lại, nhìn thấy Lý Kỳ Ngôn đang ngủ say.
Anh ta đang ngủ ngon ở bên cạnh, vậy thì người dưới đó là ai?
Không phải Trình Hiểu Lễ còn chưa trở về sao?
Người phía dưới bỗng nhiên há miệng, dùng răng cắn một miếng thịt trên bụng của cô, hai hàng răng day day cắn cắn liên tục.
Cô đau đến mức không thể chịu đựng được nữa, nhưng lại hết lần này tới lần khác lại khó có thể làm cho người ta xem nhẹ.
Thứ nhất chính là gặm cắn, không sợ mình lên tiếng đánh thức người bên cạnh, không giống như chuyện Trình Hiểu Lễ sẽ làm ra.
Tạ Thu Thủy không xác định được là ai nên không dám lên tiếng.
Trình Hiểu Lễ có trong tay nhược điểm của mình, nếu thật sự muốn làm, cô tỉnh lại cũng không giải quyết được vấn đề gì, còn phải đối mặt với đoạn video khiến mình sợ hãi kia.
Nếu nó là một người nào đó đột nhập vào, thì thậm chí nó còn đáng sợ hơn rất nhiều lần.
Nếu anh ta mang theo một con dao thì sao?
Không rõ tình hình, cho nên cô đành phải kiên nhẫn chờ đợi.
Đối phương nhả thịt trong miệng ra, lại tiếp tục cắn một miếng bên cạnh, lặp đi lặp lại như thế, lúc đi lên trên, ngay cả quần áo cũng dần dần vén lên.
Gặm cắn liên tục, với kinh nghiệm vốn có của Tạ Thu Thủy, cô đoán chừng, nhất định sẽ để lại không ít dấu răng trên người mình.
Gặm cắn từ dưới lên trên, cũng không vội cởi nội y ra, chỉ đẩy quần áo lên phía trên đồ lót, lúc này anh ta mới dần dần chui đầu ra khỏi chăn.
Là hơi thở của Trình Hiểu Lễ, còn có kiểu tóc này, cũng là của anh ta.
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận