Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mặc dù Âu Dương Suất chiếm được toàn bộ lực chú ý của mẹ chồng tôi, nhưng bà vẫn còn có chuyện trọng yếu hơn muốn làm, vì vậy khó khăn nhịn đau bỏ những thứ yêu thích đem tiểu tử cho mấy người đàn ông, đứng lên phủi tay, mấy người phụ nữ chúng tôi cũng lập tức đứng lên, bạo lực đem Tô Nguyệt Nghiên bắt làm nô lệ tiến gian phòng bên trong bức cung.

Chúng tôi đem Tô Nguyệt Nghiên áp ngồi ở vị trí trung tâm giường lớn, tôi cùng với mẹ chồng chia ra ngồi ở hai bên cô ấy, Hàn Mẫn cùng Hàn Tuệ thì đem cái ghế ngồi ở trước mặt cô.

“Haha! Mau mau khai báo đàng hoàng, tên đần độn Hàn Ti kia đã dùng phương pháp gì để con tha thứ cho nó thế?” Mẹ chồng tôi cười gian xảo hỏi Tô Nguyệt Nghiên.

Nếu mẹ chồng đã đi thẳng vào vấn đề hỏi đúng nỗi lòng của chúng tôi thì ba người còn lại cũng không có ý định già mồm cãi láo, cùng nhau ăn ý lộ vẻ mờ ám, YY* cười gian.

(*YY: mờ ám)

Nhìn vẻ mặt dữ tợn của chúng tôi, gương mặt xinh đẹp của Tô Nguyệt Nghiên càng đỏ hơn, cô cúi đầu vuốt vuốt ngón tay của mình, nhỏ giọng ngượng ngùng khai: “Thật ra thì cũng không có gì, ngày thứ nhất anh ấy tới tìm con thì bị con nhốt ở ngoài cửa, ngày thứ hai cầm lấy hoa hồng chạy đến công tycon chắn cổng lại bị con đẩy ra, ngày thứ ba vừa chạy đến nhà con… Vừa lúc người nhà của con cũng đi ra ngoài du lịch … Sau đó bị anh ấy mạnh mẽ kéo vào phòng ngủ… Bốn ngày bốn đêm…”

“Oa!” Tôi sợ hãi than, Hàn Ti nhã nhặn dịu dàng lại có thể… Quả nhiên là người không thể xem bề ngoài a.

“Hừ hừ!” Hàn Mẫn cười hừ hừ.

“Bốn ngày bốn đêm! Mãnh liệt quá!” Hàn Tuệ vẻ mặt đầy hâm mộ nói.

“Quả nhiên là con trai của tôi mà!” Mẹ chồng cười to. “Nó dùng cà vạt không?”

“…” Tô Nguyệt Nghiên đỏ mặt không đáp.

Về phần Hàn Ti rốt cuộc có dùng hay cà vạt hay không, xem ra cũng chỉ có người trong cuộc biết.

Chuyện muốn biết cuối cùng cũng được biết, mẹ chồng tôi hài lòng phủi tay, ý bảo mọi người tan họp, vẻ mặt khẩn cấp muốn chạy trở về phòng khách tiếp tục cùng tiểu tử nói chuyện.

Nhìn chúng tôi lục tục ra khỏi phòng, mẹ chồng đột nhiên lôi kéo tay tôi, len lén liếc một cái, nhỏ giọng cảm thán: “Con nói xem tại sao đứa nhỏ này không phải là của nhà chúng ta a?!”

“…”

Ách, vấn đề này tôi cũng muốn biết tại sao…

Trong nháy mắt, Âu Dương Suất đã ở nhà chúng tôi sống nhờ bốn buổi tối và chuẩn bị nghênh đón ngày cuối tuần đầu tiên.

Lại nói, kể từ sau khi Âu Dương Suất làm quen được với Tần Hạo, rồi sau đó thằng nhóc này tiếp tục dùng mị lực của mình thu phục được mẹ chồng tôi, nó trở nên vô cùng bận rộn, thậm chí là cực kì cực kì bận, chúa ơi, phải nói là nó bận hơn so với tất cả mới đúng.

Ban ngày, thằng nhóc bận rộn cùng Tần Hạo “cấu kết”, về phần bọn họ đang làm những gì, xem ra cũng chỉ có chính bọn họ biết mà thôi, bất quá theo như tôi đoán, chuyện của hai kẻ này tuyệt đối không thoát ra khỏi chủ đề “sự kính ngưỡng, sùng bái, ngưỡng mộ Hàn Lỗi” ; buổi tối, Âu Dương Suất lại bận rộn đối phó với cả nhà mẹ chồng tôi, đối mặt với một gia đình lớn như vậy, nó vẫn có thể ứng phó tự nhiên, vì vậy luôn bị Hàn gia giữ lại chơi đến rất muộn.

Căn cứ vào mấy đêm quan sát của mình, tôi thấy Âu Dương Suất bình thường phải đến khoảng mười giờ đêm mới có thể được Hàn gia “thả” cho đi, nếu chúng tôi vẫn ở đó thì cùng nhau về nhà, nhưng nếu như chúng tôi có việc đi trước thì đành nhờ vợ chồng anh cả hoặc anh hai đưa nó về nhà một cách an toàn.

Dĩ nhiên, cơ hội để tiểu tử kia chịu thoát li khỏi chúng tôi và nhờ người khác đưa về là không nhiều lắm, đơn giản nói luôn là không có đi.

Duy chỉ trừ tối nay — tối thứ sáu.

Tôi chỉ muốn nói thêm một câu thôi, thật ra tối nay hết thảy đều là một âm mưu, một âm mưu bí mật của Hàn Lỗi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận