Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên tai giờ đây chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của Thời Thác cùng với tiếng nước va chạm bên dưới, càng nghe nó thì gương mặt cô càng đỏ và trái tim càng đập nhanh.

“A Thác……” Cô nhẹ nhàng gọi anh, giọng nói mang theo sự quyến rũ.

Cả người Thời Thác lúc này đều đã bị ướt. Anh ôm chặt lấy cô, tốc độ càng lúc càng nhanh ngang, động tác ngang ngược va chạm vách thịt rồi dỗ cô, “Ngoan, một lát nữa anh sẽ bắn.”

Đến khi vòng quay thứ 3 kết thúc, anh mới cúi đầu hung hăng cắn lên cổ cô rồi cuối cùng cũng đẩy nhanh vài cái thẳng lưng kêu lên một tiếng bắn ra.

***********************

Hai người đến ngã tư bắt được một chiếc xe taxi, xe mới lăn bánh hơn mười phút Đào Đào đã bắt đầu thấy buồn ngủ và thiếp đi ở trong lòng anh.

Thời Thác cũng không ngăn cô lại đem người ôm chặt vào người dặn dò tài xế đừng mở điều hoà cao quá, anh sợ một lát nữa xuống xe nhiệt độ bên ngoài lạnh quá cô sẽ dễ bị cảm.

Lúc đến dưới khu chung cư của Thời Thác, Đào Đào bất ngờ đến dụi dụi đôi mắt.

Ninh Xuyên không phải là một nơi rộng lớn gì, nhưng ở đây có rất nhiều trung tâm thành phố và những đoạn đường hoàng kim.

Thời Thác luôn miệng nói nhà anh ở rất xa trường học, cho đến khi đi đến tận đây Đào Đào mới biết có bao nhiêu xa.

Và cô còn biết căn hộ của anh ở là một căn hộ cao cấp nằm trong những khu chung cư đắt đỏ của Ninh Xuyên.

***

Khi Đào Thanh còn sống, vốn Đào Kiến Lâm muốn đến đây mua cho Đào Thanh một căn hộ nhưng sau đó Đào Thanh ra nước ngoài, quanh năm suốt tháng rất ít về nên cuối cùng ông đã không mua.

Thời điểm mới sinh Đào Đào ra, công việc kinh doanh của Đào Kiến Lâm vẫn còn ở trong nước nên khi đó mọi người trong nhà cũng rất hoà thuận. Kết quả năm cô học cấp 2, Thẩm Mộng Viện và Đào Kiến Lâm thường xuyên đi ra nước ngoài để làm việc rồi cứ vậy liền định cư ở nước ngoài luôn.

Từ cấp 2 đến cấp 3, Đào Đào đều thuê chung cư để sống một mình.

Đào Kiến Lâm có mua một căn hộ ở Ninh Xuyên, nơi đó không có trường học và cách trường cô quá xa vì vậy cô đã đi thuê nhà để đi lại cho tiện.

Lúc này Thời Thác thấy cô vẫn đang ngẩn người đưa tay sờ gương mặt bị đông lạnh đỏ lên tận lỗ tai của cô hỏi, “Làm sao vậy?”

Cô gái chớp chớp mắt ngẩng đầu nhìn anh, “A Thác, anh không sống với ba mẹ mà chỉ sống một mình ở trong căn hộ lớn như vậy sao?”

Khu chung cư cao cấp này không phải là nơi dành cho người nghèo.

Anh nắm tay cô đi về hướng khu chung cư, “Ừ căn hộ này là do ba anh mua, lúc Thời Niệm còn sống ông ở đây với bọn anh nhưng sau khi con bé mất ông ấy đã chuyển ra ngoài.”

Thời Hữu cũng thường xuyên đi công tác khắp nơi, sau chuyện của Thời Niệm thì ông ấy cũng không trở về đây nữa.

Đào Đào nghe vậy nắm chặt tay anh hơn.

“Khi chúng ta lên đại học thì mình đi thuê nhà nhé anh? Có em sống chung anh sẽ không cần phải sống một mình trong căn nhà lớn nữa, với lại nếu tối em có gặp ác mộng thì cũng có anh ở bên cạnh em.”

Cô nói chuyện nhẹ nhàng thản nhiên như thể đang nói về một điều gì đó bình thường và đương nhiên.

Thời Thác không biết là do câu “chúng ta lên đại học” hay câu “sống chung” của cô mà anh cảm thấy trái tim mình như có thứ gì đó lấp đầy.

Trước kia khi nghĩ về tương lai anh cảm thấy nó thực xa vời, anh chỉ có thể nhìn chứ không thể sờ tới được. Còn bây giờ, có cô ở bên cạnh mình sương mù kia dường như đã tan đi một nửa.

Hai người đến dưới chung cư, Thời Thác nhấn mật mã rồi nắm tay cô cùng đi vào cửa.

Đi đến trước cửa thang máy, Đào Đào không khỏi run vì bên trong này ấm hơn ngoài đường.

Vào trong thang máy anh đem người ôm vào trong ngực, cúi đầu xuống dùng cằm cọ trán cô, cất tiếng hỏi cô “Em đã nghĩ đến chuyện thi vào trường đại học nào chưa?”

Cô gái trong ngực anh ngửi mùi gỗ tuyết tùng thoảng thoảng trên người anh, nhẹ giọng nói “A Thác, em muốn thi vào học viện cảnh sát.”

Chàng trai sửng sốt, câu trả lời này đúng là nằm ngoài dự đoán của anh.

“Học viện cảnh sát?”

Cô nói”Dạ” và kéo vát áo đồng phục của anh, “Anh trai em từng muốn trở thành cảnh sát nhưng vì để giúp đỡ công việc cho ba anh ấy đã đi du học và học ngành tài chính, cho nên em…”

Cô còn chưa nói xong anh đã nâng cằm cô lên, kiểm tra lời nói của cô, “Vì anh trai nên em mới muốn thi vào học viện cảnh sát?”

Đào Đào thật không biết trả lời câu hỏi này như thế nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận