Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bọn con chỉ thấy không còn hợp nhau nữa. Coi như giải thoát cho cả hai. Mọi người không cần phải khuyên nhủ đâu”
Phỉ Nhược nhìn bà Đường vẫn kiên trì. Ba người còn lại không ai nói lời nào, cuối cùng cô đành phải lên tiếng.
“Aii, Quân, mau nói gì đi chứ. Con thật muốn ly hôn sao?”
“Con..”
Thiếu Quân ngập ngừng. Cậu biết nói gì chứ. Bản thân không thể đem lại cho cô hạnh phúc, cũng không nên kéo người ta chiệu khổ cùng mình. Đi hay ở là quyền ở cô. Thứ cậu có thể làm đến bây giờ, là vẫn giữ cho cô một thân trong sạch.
“Ly hôn? Tôi có nghe nhầm không? Sao lại ly hôn chứ?”
Thím Lương tay dắt Lạc Lạc, từ ngoài cửa bước vào. Vừa nghe Thiếu Quân và Phỉ Nhược muốn ly hôn thì không khỏi sửng sốt.
“Phỉ Nhược à, dù gì con cũng đang có thai. Giận hờn gì cũng không nên lấy chuyện ly hôn ra đùa đâu”
Thím Lương nhăn mày, đi lại gần Phỉ Nhược khuyên ngăn.
“Có, có thai? Nhược Nhược, con có thai sao?”
Bà Đường như bắt lấy tia hy vọng. Phỉ Nhược có thai, không phải bà vừa có cháu mà chuyện ly hôn cũng được hoãn lại sao.
“Ai nha, bà chủ còn chưa biết sao?”
Thật là, lúc nhìn thấy giấy khám động thai, bà còn nghĩ Phỉ Nhược sợ mọi người lo lắng nên giấu giấy xét nghiệm đi. Không nghĩ tới chuyện có thai cô cũng giấu nốt. Bây giờ lại còn  muốn ly hôn.
“Con, con…”
Bàn tay Phỉ Nhược đang đặt trên đùi từ lâu đã siết chặt, mồ hôi tuôn ra ướt cả tay.
Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ. Cô chỉ muốn ra đi một cách nhẹ nhàng cũng không được sao.
Nếu Thiếu Quân nói cho mọi người biết cái thai không phải của cậu, cô biết ăn nói thế nào, biết phải giấu mặt đi đâu đây. Tự tôn cuối cùng của cô, sẽ thế này bị hủy sao?
“Phỉ Nhược à, suy nghĩ lại đi con. Còn thằng nhóc này, làm gì đi chứ”
Bà Đường hết níu kéo Phỉ Nhược lại quay sang Thiếu Quân, nhìn cậu vẫn bất động thì không khỏi tức giận.
Có thai.
Phỉ Nhược, cô ấy có thai.
Thiếu Quân từ lâu đã không còn nghe thấy âm thanh xung quanh. Trong đầu vẫn đang tiếp thu tin tức Phỉ Nhược có thai.
Cô và cậu chưa từng…
Vậy, cái thai từ đâu mà ra chứ?
Đứa bé, là con ai chứ?
Ánh mắt cậu thoáng rơi vào người đang ngồi phía đối diện. Chợt như sáng tỏ. Cậu đã từng nghi ngờ, chỉ không nghĩ đến sẽ tới bước này.
Thiếu Quân không biết trong lòng bây giờ là mùi vị gì. Cậu thật muốn cười, cười vì bản thân như một tên hề bị mất tất cả.
Phỉ Nhược vẫn đang đợi, đợi sự phẫn nộ từ cậu ập đến, đợi cậu vạch trần sự thật xấu hổ trước mọi người.
“Sao lại giấu anh?”
Phỉ Nhược ngây người nhìn Thiếu Quân. Phản ứng của cậu quả làm cô bất ngờ. Cậu nắm lấy tay cô, giọng nói bình tĩnh đến kinh ngạc.
“Sao lại không cho anh biết em có thai? Em muốn đem con… của chúng ta đi đâu chứ?”
Trong đầu Phỉ Nhược lúc này rối như tơ vò, không biết nên làm gì. Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, cô không kịp phản ứng.
“Đi”
Thiếu Quân nhìn cô ngơ ngẩn, biết cô lo lắng, chỉ nói một từ đã dắt cô đứng dậy đi lên lầu. Cậu biết cô cần yên tĩnh.
Phỉ Nhược thất tha thất thểu, cứ thế bị cậu dắt đi.
Bóng hai người khuất dần phía cầu thang, để lại mọi người bên dưới với vô vàng cảm xúc. Mà có một người, thật sự lo lắng không yên, Tố Nhan.
———-
“Cảm ơn”
Phỉ Nhược ngồi trên giường, nhìn Thiếu Quân đang đứng bên cửa sổ.
Thiếu Quân biết cô đang cảm ơn vì đã không nói ra sự thật. Chính cậu cũng không nghĩ mình lại bình tĩnh đến thế.
“Em tạm thời ở lại đến khi sinh con đi. Đến đó muốn đi cũng chưa muộn”
Giọng cậu đều đều, nghe thật đơn giản. Nhưng cô lại thấy nặng nề.
“Anh… không có gì muốn hỏi em sao?”
Thiếu Quân khẽ cười, hứng gió mát từ ngoài lùa vào.
“Coi như… anh bù đắp cho những tổn thương của em đi”
Phải, điều duy nhất cậu có thể làm cho cuộc hôn nhân này, cho người con gái vô tội bị kéo vào mối quan hệ này, chỉ là bảo vệ chút tự tôn còn lại của cô ấy.
——–
Một tháng sau.
“A”
“Cẩn thận”
Vừa có một vụ tai nạn, nhân viên y tế vội vàng đẩy nạn nhân vào phòng cấp cứu. Chỉ là trong lúc di chuyển không may lại va phải Phỉ Nhược làm cô suýt té, rất may mắn đã có một người nhanh nhẹn đỡ lấy cô. Bất quá vừa biết người đó là ai, lời cảm ơn chưa kịp nói đã phải nuốt lại.
“Không cần anh lo”
Phỉ Nhược đẩy Thiếu Minh ra, chỉ nhìn thoáng qua anh một chút đã nhanh chóng rời đi, bỏ lại anh bất lực đứng phía sau.
Cái thai đã gần ba tháng, bụng cô còn khá bằng phẳng, Phỉ Nhược muốn trong thời gian mang thai còn nhẹ nhàng vẫn tiếp tục đi làm. Sau sinh cô sẽ ly hôn và đến Pháp, cô cần một khoảng tiền để trang trải cho lúc đó.
Thiếu Minh nhìn cô dần đi xa, tim nhói lên từng hồi, có gì đó nghẹn đắng nơi cổ họng.
Phải biết lúc thấy cô bị va trúng anh đã lo lắng như thế nào. Không kịp suy nghĩ vội đỡ lấy cô.
Anh biết cô hận anh, có chết cũng không cần anh quan tâm. Trong bụng cô còn có một sinh linh, đó là con anh. Vậy mà, đến tư cách để quan tâm nó anh cũng không có. Tư cách để lo lắng, cô cũng không cho phép.
Hết chap 87.

Bình luận (0)

Để lại bình luận