Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kì thực, anh có lỗi gì chứ?

Anh đã làm tất cả những gì có thể để bảo vệ cô, chỉ thiếu nước buộc cô kè kè bên người.

Lỗi là ở cô, cô sai vì nhẹ dạ tin người vốn không nên tin tưởng, sai vì thừa biết đâu là biển lửa mà vẫn ấp ủ hy vọng để lấp đầy khoảng trống trong tim.

Ý nghĩ viển vông tất chỉ đổi lấy sự hủy diệt, nhưng dù là thế, đó cũng là cô tự làm tự chịu, chẳng thể đổ lỗi cho bất kì ai.

“Không phải tại anh.” Tô Anh lắc đầu chắc nịch, nhìn thẳng vào Tống Đĩnh Ngôn.

“Là do em cả thôi.” Cô mềm mại nói, nhếch môi cười khổ, “Em biết bà ta là người xấu, biết bà ta không thích em, em thậm chí còn có thể thấy ý muốn giết em trong mắt bà ta, nhưng em vẫn đi cùng bà ta.”

Cô hỏi: “Em ngốc lắm phải không?”

Tống Đĩnh Ngôn cứng người, bỗng thở dồn dập, “Anh Đào…”

Ngón tay Tô Anh chạm khẽ vào môi anh: “Suỵt.”

Cô vùi đầu vào cổ anh, chóp mũi ửng hồng giật se sẽ, hít hà mùi hương thơm mát sau khi anh tắm rửa, đoạn áp môi lên xương đòn anh, rầu rầu mở miệng: “Nghe em nói trước đã được không?”

Người đàn ông ôm cô thật chặt, nhẹ đáp, “Ừ.”

“Tân Dật bảo rằng bà ta biết tất cả mọi chuyện về mẹ của em, em tin điều đó, bởi em không biết tìm đáp án mình muốn từ đâu ngoài bà ta, dù chỉ có một tia hy vọng, em cũng muốn nắm chặt lấy nó.”

Cô lặng người mấy giây, điều hòa cảm xúc rồi mới thong thả nói tiếp, “Từ lúc rời xa mẹ vào năm mười tuổi, em chưa bao giờ được gặp lại bà. Trong ký ức của em, mẹ là một người dịu dàng xinh đẹp, bà thích mặc sườn xám, rất đẹp khi cười. Mẹ yêu và chiều em lắm, bà luôn nói em là thiên thần nhỏ của bà, là món quà quý giá nhất mà ông trời ban cho bà.”

Mày cô hơi nhíu, giọng nghẹn ngào, “Ai cũng bảo mẹ là người thứ ba, em không hề muốn tin vào điều đó, nhưng em không biết nên hỏi ai. Em không thể hỏi ngoại, sức khỏe của ngoại quá kém, em không dám nói bất cứ điều gì có khả năng tác động đến ngoại. Em muốn xác nhận lại với mẹ, nhưng… nhưng còn chưa kịp hỏi thì bà đã bỏ ngoại và em lên thiên đường.”

Lòng Tống Đĩnh Ngôn đau xót như có vật nặng giáng thẳng vào tim, anh không nói nên lời, nghiêng đầu hôn lên tóc cô, hơi thở càng thêm hỗn loạn.

“Thật ra chẳng có gì to tát khi họ sỉ nhục em, em đã quen quá rồi nên chẳng bận tâm tới chuyện đó nữa. Nhưng em không chịu nổi khi bọn họ nói xấu mẹ em, bà là người mẹ tốt nhất trên thế gian, chẳng đời nào là tình nhân của Tô Thế Niên được…”

Tô Anh từ từ ngước mắt, vành mắt đỏ au, từng giọt nước mắt lặng tuôn tụ dưới hàm, rơi xuống loang ướt vòm ngực trần.

Cô nhìn Tống Đĩnh Ngôn qua đôi mắt ngấn lệ, “Bà ta nói mẹ em không phải kẻ thứ ba, em tin, em tin đấy là sự thật.”

“Có lẽ em đã phải trả giá lớn, nhưng… nhưng cũng không phải không nhận lại được gì, đúng không anh?”

Tim Tống Đĩnh Ngôn quặn thắt, cúi đầu ngậm lấy bờ môi đang hé mở, hôn cô say đắm, quyến luyến răng môi, cô để mặc anh hôn mình trong giàn giụa nước mắt.

Anh nếm được vị nước mắt mằn mặn, nhưng vào đến miệng lại hóa thành nghẹn đắng.

“Anh Đào, đừng khóc.” Hai tay anh nâng mặt cô, hôn lên những giọt nước mắt, “Là anh không bảo vệ được em.”

Giọng anh dịu dàng và trầm thấp như xưa nay vẫn thế, khiến cô mê muội, khiến cô an lòng.

Cô dần bình tĩnh lại, trên hàng mi dài hãy còn lóng lánh ánh nước, anh hôn đôi mắt cô đầy yêu thương, như muốn cuốn hết mọi đau đớn trong cô.

Tất thảy hòa vào cơ thể anh.

Con ngươi sau khi khóc sáng hơn ngày thường, Tô Anh nói giọng thành khẩn: “Sau này em sẽ nghe anh hết, sẽ không làm bất cứ điều gì khiến anh lo lắng nữa.”

Chẳng biết vì sao, khi đã giãi bày bí mật sâu kín nhất cõi lòng rồi, cô bỗng thấy thanh thản như trút được gánh nặng, hơi thở cũng nhẹ nhàng hơn hẳn, không nén nổi ý cười bên môi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận