Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi tay Lê Đông đặt ở trên đầu gối, nét mặt bình tĩnh đến đáng sợ, ánh mắt lạnh nhạt sắc bén.

“Anh muốn tôi phối hợp trợ giúp, vậy thì tôi đây cũng nói thật cho anh biết, Khương Từ Niên đã đem cơ thể tôi rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài, anh ta hiện tại thật cẩn thận, nên căn bản không thể thu thập bất cứ DNA nào của anh ta ở trong thân thể tôi đâu.”

Nghe thế, Diêu Hình Hiến tạm dừng một chút.

Anh biết khi nói ra những lời này có khả năng sẽ xúc phạm tới cô: “Tôi không phải có ý đó.”

“Muốn tôi phối hợp anh giúp thu thập DNA của anh ta, tôi có biện pháp, chẳng qua anh cần phải giúp tôi.”

Diêu Hình Hiến nhanh chóng ngẩng đầu lên, phút chốc trong lòng anh nhen nhóm lên ngọn lửa hy vọng bừng cháy như phát ra ánh sáng chói lóa.

Thân mình Lê Đông hơi cúi về phía trước, tới gần lỗ tai anh, Diêu Hình Hiến cũng thật phối hợp mà cong lưng xuống.

Lúc nghe được món đồ vật cô cần, trên mặt anh lộ ra vệt khó xử, tiến thoái lưỡng nan.

“Không dùng biện pháp đó thì tuyệt đối không ai trong mấy người có thể nắm được yếu điểm của anh ta đâu, anh ta là loại người rất cẩn thận không tin tưởng ai cả.”

Diêu Hình Hiến có chút hoảng loạn: “Nhưng thứ đó là phạm pháp!”

“Chức vị của anh chắc là không thấp đâu phải không? Một người làm cảnh sát làm chuyện kia chắc là cũng dễ như trở bàn tay thôi, đối với việc trái pháp luật và bắt được Khương Từ Niên, việc nào càng cần thiết hơn?”

“Từ từ đã, cô để tôi suy nghĩ lại một lát, nếu nói như vậy chẳng phải cô cũng sẽ bị thương à, như vậy sao tôi có thể để cô rơi vào nguy hiểm lớn đến thế được!”

Cánh tay Lê Đông duỗi về phía trước, sống lưng thẳng lên, hơi nghiêng mình tạo nên một tư thế thoải mái cho vùng eo: “Tôi đương nhiên là có biện pháp tự bảo vệ chính mình, điều này không cần cảnh sát Diêu bận tâm.”

“Nếu anh không làm được, vậy không cần lại đến tìm tôi nữa.” Cô đứng lên định bước đi.

“Được rồi, được rồi! Trước tiên em đừng có gấp gáp! Đồ vật tôi sẽ đưa đến cho em, nhưng em cần phải bảo đảm với tôi, thứ kia chỉ có thể dùng trong việc mà em vừa đề cập đến! Nó chỉ có thể dùng để khiến cho việc lưu lại DNA của Khương Từ Niên, tuyệt đối không thể có lần thứ hai sử dụng vào việc nào khác!”

Lê Đông híp lại đôi mắt, lông mi cong dày phủ lên tròng mắt đen nhánh như ngọc thạch đen.

“Được, tôi đảm bảo.”

Ninh Nhạn cố ý từ phía sau chỗ Lê Đông mà lướt đi qua, tự mình quay lại vị trí của mình ngồi xuống.

Tay nắm bút của Lê Đông bị đụng phải, ngồi bút ở trên bài thi vẽ ra một đường dài đen nhánh sắc bén, một đường cong bắt mắt xuất hiện trên giấy làm bài thi của cô.

“Hừ.”

Cô ta nở nụ cười mang đầy vẻ châm chọc, không chút nào che lấp, Lê Đông quay đầu nhìn lại, Ninh Nhạn lập tức cầm lấy bài thi của mình lên, không cho Lê Đông có cơ hội trả đũa.

“Đúng là đồ trẻ con, toàn làm mấy việc nhàm chán.” Lê Đông không chút để ý, khép lại bài thi của mình.

“Đúng vậy, đâu giống như cô, nói chuyện yêu đương đến nổi lặn mất tăm cả năm ngày đều không tới trường học, ai có thể cùng cô so được chứ, đều là cùng người ở chung “Phụ nữ”.”

Ninh Nhạn mỉm cười tới cong cả khóe mắt: “Nhớ không lầm thì cô cũng chỉ mới mười sáu tuổi thôi nha, nhanh như vậy đã bị người ta làm rồi, ồ cô thật đúng là chiếm lời mà.”

Lê Đông im lặng không nói gì.

Ninh Nhạn vốn tưởng rằng đã làm nhục khó xử được cô, nhưng lúc Lê Đông quay đầu lại, trên mặt cô mang đầy vẻ thích thú, trong miệng còn nói ra những từ ngữ lớn mật, không biết xấu hổ.

“Thể lực của Khương Từ Niên rất tốt, kích cỡ dương vật cũng rất lớn, cô có muốn thử xem không?”

Ninh Nhạn biết đề tài đã bị cô đẩy đi, nói đến liền không thích hợp nữa, tuy nhiên Lê Đông vẫn hạ thấp giọng nói tiếp: “Có đôi khi, chúng tôi còn sẽ ở trong trường học làm, ví như trong nhà kho ở sân thể dục thể dục, Khương Từ Niên còn nói với tôi, lúc tan học giữa trưa hôm nay liền sẽ ở nơi đó làm tình một hồi, cô có hứng thú đến quan sát, xem một chút hay không? Về phần tôi thì thật ra không sao cả.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận