Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giằng co một phút, cô chậm rãi há miệng ra, không thèm nhai mà nuốt thẳng bánh trôi mềm nhũn xuống.

Hạ Hạo Nhiên hài lòng cười: “Chị ngoan quá, ăn hết bát này nào.”

Tào Phó Thanh nhặt bình truyền dịch lên, cụp mắt, bình truyền dịch bị hắn bóp méo.

Sau khi ăn hết bát bánh trôi, ba người nhẹ nhàng thở phào, cuối cùng cũng khiến cô ăn rồi.

Còn chưa được mười phút, cô chợt ghé vào giường, thống khổ nôn mửa lien tục, nôn hết toàn bộ thứ đồ ăn còn chưa kịp tiêu hóa kia ra.

Quá lâu chưa ăn gì, đồ ăn vào người cô đều bị bài xích.

Ba người nghĩ đủ mọi cách ép cô ăn tiếp, họ mua thức ăn lỏng, thay phiên ngồi cạnh giường đút cô ăn.

Cô càng ngày càng khó chịu, đến cuối cùng, không ăn nổi miếng nào, che miệng khó chịu ngã xuống giường, dạ dày quay cuồng một hồi.

Lữ Nhất cầm cháo, không biết nên làm sao: “Tô Phàm, ăn thêm chút nào, còn có chút thôi, ăn hết nhé.”

Cô đau khổ nhắm mắt lại, Lữ Nhất muốn đỡ cô dậy, cô lại hất mạnh bát trong tay anh ra, gào lên: “Tôi không ăn!”

Bát cháo úp xuống đất, văng cháo tung tóe, không chờ anh lên tiếng, cô lại rướn người sang thùng rác cạnh giường, nôn mửa tiếp.

Dù cách nào cũng thế, cô rốt cục không ăn nổi.

Cô suy yếu vô lực ngã xuống giường, như tờ giấy mỏng manh, gió thổi liền bay đi. Thân thể vốn gầy yếu không chịu nổi, mới nôn mửa mấy lần đã hoàn toàn mất đi khí lực, đôi môi yếu ớt hô hấp, như người sắp tử vong, hấp hối.

Ba người đàn ông nhăn mày, Tào Phó Thanh dọn dẹp sạch sẽ cho cô xong, lại rót ít nước ấm bón cô uống.

Trên trán cô bết đầy tóc ướt mồ hôi, trông vô cùng đau lòng, uống nước xong thì đặt cốc sang một bên.

“Không muốn ăn thì thôi, chịu khó ngủ trước đi.”

Cô mệt mỏi giương to mắt, nhìn bọn họ, yếu ớt mở miệng giễu cợt: “Cái này đều không phải do các người tạo thành à?”

Như bị nói trúng nỗi lòng, lòng bọn họ như bị hung hăng đập vào, có giải thích như nào cũng là dư thừa.

Lữ Nhất kéo chăn lên, đôi mắt dưới gọng kính cũng dịu dàng hơn rất nhiều, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.

“Xin lỗi, ngủ đi, sẽ không để em bị sao nữa đâu.”

Cô chán phải xem cảnh bọn họ áy náy thành khẩn, cô quay đầu nhắm mắt lại, nhưng trong lòng đã sớm không biết ghê tởm mắng to bao nhiêu lần.

Sau khi cô ngủ, mấy người mới dám mở miệng thảo luận. Vất vả lắm cô mới ăn cơm, nhưng giờ thứ trong bụng cô chính là một thứ vướng víu.

Tào Phó Thanh trầm mặc một lát rồi nói: “Không bằng giờ nạo nó ra trước đi, chăm cơ thể cô ấy khỏe lại đã.”

“Không được, giờ mà nạo đứa bé ra chỉ tổ xúc phạm cơ thể cô ấy. Với cả, chúng ta đã ép buộc cô ấy mang thai, không thể ép buộc phá thai của cô ấy nữa.”

Tào Phó Thanh nhìn Lữ Nhất, bật cười: “Vậy anh cảm thấy cô ấy sẽ giữ đứa nhỏ chắc?”

Sáng sớm, Tô Phàm bị đánh thức, bên tai có người liên tục lấy hơi, vô cùng đáng ghét, còn có thanh âm nghẹn ngào.

Ai lại giữa đêm khóc lóc cạnh giường cô.

Cô mệt mỏi, gắng sức mở hai mắt ra, nhờ ánh trăng bên ngoài cửa sổ, thân ảnh cao lớn mờ mịt đang ngồi trên ghế cạnh cô, cúi đầu nhỏ giọng nức nở.

Là Tào Phó Thanh, cô không thể nào nhầm được.

Người kia ngồi im không nhúc nhích như người gỗ, chỉ là cứ mấy phút lại khịt mũi, có vẻ đang khóc.

Nhớ không nhầm, lúc cô bị hắn hại phải làm viện, hơn nửa đêm hắn cũng như thế, như kiểu có ai bắt nạt hắn vậy, hắn có thảm hại hơn cô không?

Tô Phàm buồn cười, cảm thấy ghê tởm cái dáng vẻ dối trá này của hắn.

Nhưng muốn nhếch môi thế nào cũng không nổi, cô không cười được, không ngờ lại tò mò tên đàn ông này, chắc mình điên rồi.

Thân thể kia hơi động đậy, cô nhắm mắt lại, cảm giác hơi ấm phả lên mặt mình, đôi môi lạnh như băng sáp tới, hắn bóp lấy mặt cô, dùng đầu lưỡi tấn công.

Trong nụ hôn mang theo dục vọng không thể nào phát tiết và lửa giận, hắn cắn lấy đầu lưỡi cô, điên cuồng mút. Cô đau đến mức sắp rơi nước mắt, nhưng vẫn nhịn đau không chịu mở mắt, sợ lúc này hắn lại nổi thú tính.

Bình luận (0)

Để lại bình luận