Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiểu thiếu gia giận đến phát khóc với anh trai hồ ly tinh của mình, nửa người dưới mặc quần lót khom lưng nhặt thắt lưng da thì cửa bị đẩy vào (phần 3)
”Cậu cảm thấy phải thì là phải, cảm thấy không phải thì là không phải.” Tô Mộc khẽ rụt cổ, thoải mái kéo chăn lên đắp cho mình, nhắm mắt lại, dáng vẻ sắp sửa đi ngủ, hoàn toàn không quan tâm Tống tiểu thiếu gia đang tức giận đến nỗi sắp phát điên ở bên cạnh.
Tống Nam Hà tức giận đi tới kéo chăn mềm của cậu.
Tô Mộc không có sức, dứt khoát để mặc cho Tống Nam Hà kéo chăn của mình, mím môi một cái: ”Cậu thấy có phiền hay không?”
Tô Mộc không mặc quần áo, dấu vết mập mờ trên cơ thể hiện lên trần trụi dưới mắt Tống Nam Hà, ánh mắt của tiểu thiếu gia giận đến càng đỏ hơn.
”Anh cảm thấy ông đây rất phiền đúng không?! Lúc anh cùng ông đây lén lút, tại sao không nói ông đây phiền?!” Tống Nam Hà giận đến mức gần như không thở được.
Tô Mộc mở mắt lẳng lặng nhìn Tống Nam Hà một hồi, sau đó mở miệng, nhẹ nhàng đâm vào một con dao: ”Cậu thấy cậu tranh cãi vô lý không?”
Một ngọn lửa giận trực tiếp chui lên từng đầu ngón tay, Tống Nam Hà cảm giác mình sắp sửa bóp nát nhân trung mới có thể giữ được sự tỉnh táo.
”Anh không sợ tôi nói cho anh Lâm của tôi?!” Hàm răng Tống Nam Hà nghiến chặt.
”Tùy cậu.” Tô Mộc suy nghĩ một chút, thiết lập nhân vật của cậu đã được xác lập, về phần cốt truyện thì muốn bao nhiêu thì bao nhiêu, cho dù có sinh ra một số sai lệch nhưng khi suy nghĩ kỹ lại, tình tiết về sau chỉ cần thuận lợi ly hôn là được, phần còn lại là nghiện cờ bạc, rơi vào vực sâu, nói cách khác, chỉ cần Lâm Tri Dịch ly dị với cậu, tình tiết phía sau hoàn toàn có thể nằm trong sự kiểm soát của cậu.
Thiết lập nhân vật ok, mặc dù tình tiết xảy ra sai lệch nhưng không phải lỗi do cậu, cậu vẫn nỗ lực hoàn thành tất cả các tình tiết trong cốt truyện, cho dù nhiệm vụ chưa xong thì trách nhiệm cũng không rơi trên người cậu…
Trong một tích tắc đó, Tô Mộc chợt nghĩ thông suốt.
Đã như vậy, cậu căn bản không cần bị ép buộc nữa!
Cũng chính là suy nghĩ của học sinh ngoan hạn chế cậu tựa như làm một việc thì phải ngoan ngoãn làm cho xong, làm đến khi nào hoàn hảo thì mới được.
Nhưng chẳng phải hệ thống cũng câu cá trong giờ làm việc sao? Vậy cậu tận tụy với công việc của mình, nửa chừng bởi vì một ít lỗi nhỏ của nhân vật chính dẫn đến công việc xảy ra sai lầm, chắc chắc cũng không liên quan đến cậu.
Tô Mộc nghỉ đến đây, lưng cũng thẳng tắp.
Thậm chí Tô Mộc còn muốn Tống Nam Hà sẽ đi nói cho Lâm Tri Dịch biết ngay bây giờ, sau đó buổi tối Lâm Tri Dịch sẽ ly dị cùng với cậu, tốt nhất là ngày mai cậu dính vào nạn cờ bạc, ngày mốt gánh món nợ cho vay nặng lãi trên lưng, ngày mốt nữa bởi vì không thể trả lại nợ cho vay nặng lãi mà bị chặt tay, sau đó đăng xuất một cách hợp lý, biến mất khỏi thế giới của nhân vật chính…
Nhưng dáng vẻ đã suy nghĩ thông suốt, không còn lo ngại điều gì càng khiến sắc mặt của Tống Nam Hà trở nên khó coi hơn.
Tô Mộc bây giờ giống như đã biến thành một con nhím phủ đầy gai nhọn, khiến cậu ta không có chỗ ra tay, Tống Nam Hà bất lực, nghiến răng nghiến lợi, nhưng chỉ có thể tức giận trong bất lực.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận