Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộ Diên rúc vào ngực hắn, hít hà mùi hương nam tính quyến rũ, cảm giác an toàn tuyệt đối bao phủ lấy cô. Phó Hàn Sinh vuốt ve mái tóc dài suôn mượt, ngón tay lướt nhẹ trên gương mặt thanh tú, khóe môi cong lên nụ cười mãn nguyện.
Hai người cứ thế ôm nhau ngủ một giấc ngon lành cho đến khi tiếng gà gáy sáng vang lên. Mộ Diên giật mình tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trong phòng riêng của mình. Chắc là đêm qua Phó Hàn Sinh đã bế cô về lúc nào không hay.
Cô mở cửa sổ, thấy Phó Hàn Sinh đang quét lá rụng ở sân sau. Dưới ánh nắng ban mai, bóng dáng cao lớn của hắn trông thật bình dị và gần gũi. Thím Kiều đứng trong bóng râm quan sát, ánh mắt đã bớt đi vài phần xét nét, thay vào đó là sự hài lòng. Một người đàn ông giàu có, quyền thế mà chịu khó làm những việc vặt vãnh này, chứng tỏ hắn không phải kẻ kiêu căng, ngạo mạn.
Chạng vạng tối, Mộ Diên vào phòng thím Kiều để bàn chuyện hôn nhân. Cô biết thím luyến tiếc Ô Trấn, luyến tiếc cái khách sạn cũ kỹ này nên không muốn theo cô lên Thượng Hải. Cuộc sống bình lặng, êm đềm nơi thôn quê mới thực sự phù hợp với bà.
Thím Kiều kéo Mộ Diên ngồi xuống giường, lấy từ dưới gối ra một chiếc hộp gỗ đào chạm khắc tinh xảo. Bà mở hộp, lấy ra một cây trâm ngọc bích và một chiếc vòng tay bằng vàng sáng bóng.
“Đây là của hồi môn mẹ con để lại. Giờ thím trao lại cho con. Thụy nha đầu giờ đã lớn khôn, xinh đẹp giống hệt mẹ con ngày xưa.” Thím Kiều rưng rưng nước mắt, âu yếm cài cây trâm lên tóc cô.
Mộ Diên xúc động, nắm chặt tay thím: “Thím giữ lại một ít phòng thân đi ạ. Thời buổi loạn lạc, có chút vàng bạc bên người vẫn hơn.”
Thím Kiều lắc đầu, mỉm cười hiền hậu: “Ở đây yên bình lắm, khách sạn cũng buôn bán được, thím không cần dùng đến mấy thứ này đâu. Con cầm lấy mà lo cho cuộc sống sau này.”
Trở về phòng, trời đã khuya. Ngọn nến lung linh tỏa sáng mờ ảo. Phó Hàn Sinh đã tắm rửa xong, mặc bộ đồ ngủ mỏng, đang ngồi bên mép giường đọc sách. Cửa sổ mở toang đón gió đêm mát rượi.
Mộ Diên rửa mặt xong, đi tới trước mặt hắn, hất hàm trêu chọc: “Sao lại sang phòng em? Không sợ bị thím bắt gặp à?”
Phó Hàn Sinh bỏ sách xuống, uống một ngụm trà, nhếch mép cười: “Em đúng là được đà lấn tới, dám bắt nạt cả chồng. Có giỏi thì về nhà mà đấu võ mồm với mấy bà người hầu ấy.”
Hắn luôn biết cách bắt thóp cô. Mộ Diên không cãi lại được, đành hậm hực leo lên giường, quay mặt vào trong tường.
Một lát sau, Phó Hàn Sinh thổi tắt đèn, cởi giày leo lên giường. Hắn vòng tay ôm lấy eo thon của cô, kéo sát vào lòng mình. Hơi thở nóng hổi phả vào tai cô, thì thầm: “Ngủ rồi à?”
Mộ Diên nhắm tịt mắt giả vờ ngủ, nhưng khi bàn tay thô ráp của hắn luồn vào trong yếm, xoa nắn bầu ngực mềm mại thì cô không nhịn được mà khẽ rên lên một tiếng.
“Hừm, giả vờ ngủ à? Đồ hư hỏng.”
“Đồ xấu xa, anh không sợ thím nghe thấy thật sao?” Mộ Diên quay lại, đấm nhẹ vào ngực hắn.
“Đau thì cắn anh đi, chẳng phải em thích cắn lắm sao?”
Phó Hàn Sinh cười khẽ, nhanh nhẹn lột bỏ quần áo của cả hai. Hắn dùng đầu gối tách hai chân cô ra, ngón tay thon dài tìm đến hoa huyệt đang rỉ nước, trêu đùa vài cái khiến Mộ Diên run lên bần bật.
Hắn dùng hai ngón tay banh rộng cửa động, để quy đầu to lớn từ từ tiến vào. Mộ Diên bị hắn bế lên, đặt ngồi trên đùi mình, tư thế mặt đối mặt. Chiếc áo yếm bị vén lên tận cổ, để lộ hai bầu ngực trắng nõn phơi bày trước mắt hắn.
Hoa huyệt phấn nộn cố gắng nuốt trọn côn thịt khổng lồ. Cô bị cây gậy thịt lấp đầy, căng trướng đến phát đau. Phó Hàn Sinh không vội vàng thúc đẩy, hắn vùi đầu vào hõm vai cô, gặm nhấm, mút mát làn da thơm tho. Hai tay hắn bóp chặt lấy đôi gò bồng đảo, đầu ngón tay vê vê hai hạt đậu đỏ hồng hào đang cương cứng.
“Ưm… Tam gia… Đừng cắn tai em…” Mộ Diên rụt cổ lại, tránh né nụ hôn ướt át của hắn. Đôi mắt cô long lanh ngập nước, giọng nói nũng nịu càng kích thích dục vọng chiếm hữu của hắn.
Phó Hàn Sinh cười trầm thấp, hông hắn bắt đầu chuyển động, thúc mạnh lên trên.
“A…” Mộ Diên không có điểm tựa, ngã ngửa ra sau, lưng dựa vào cánh tay rắn chắc của hắn.
Tên đàn ông độc ác này! Cô không chịu nổi sự kích thích quá độ, ôm chặt lấy eo hắn, rên rỉ ưm ưm a a. Tiếng rên vang vọng khắp căn phòng nhỏ, hòa cùng tiếng gió đêm xào xạc.
Nơi tư mật bị hắn nong rộng, lấp đầy, từng cú thúc đều chạm đến điểm sâu nhất. Mộ Diên khóc nấc lên vì sung sướng, nước mắt chảy dài trên má.
“Ngoan nào, thả lỏng ra. Đụ em lâu thế này mà vẫn chặt quá…” Phó Hàn Sinh giảm tốc độ, cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt của cô. Dương vật cọ xát qua điểm G, nhẹ nhàng nhưng đầy khiêu khích.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận