Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người im lặng hôn mãnh liệt, nước bọt bị quấy ra tiếng dính nhớp không ngừng truyền vào tai, càng thêm thúc giục hai người sinh ra du͙c vọng.
“Ừm…”
Hạ Vân mềm nhũn hừ nhẹ, ở bãi đỗ xe rộng rãi cảm giác quá mức xấu hổ, cô đỏ mặt nhẫn nhịn.
Âm đế bị cọ thật sự thoải mái, nhưng hoa huyệt lại càng thêm trống rỗng.
Cô khó nhịn mà vặn eo, im lặng thúc giục cha lại dùng lực chút, lại nhanh lên, đâm hỏng cô cũng không sao.
Cách đó không xa thang máy đinh một tiếng mở ra, một đám người trẻ tuổi vui đùa ầm ĩ đi ra.
Động tác của Hạ Minh Viễn rấtnhanh ôm Hạ Vân, đè gáy cô giấu mặt cô vào tɾong lòng mình.
Ở góc độ của người bên ngoài, bọn họ là một đôi tình nhân đang ôm nhau đầy ân ái.
Không nghĩ tới côn thịt của bọn họ dán sát vào nhaụ
Cuối cùng Hạ Minh Viễn cũng tìm về chút lý trí, thầm mắng mình một tiếng cầm thú, thở sâu ổn định cảm xúc xong, thì kéo cửa xe ôm con gái vào ghế phụ.
vẹo cơ thể, du͙c vọng không được thỏa mãn hoa thành lửa nóng, thiêu đốt bên tɾong cơ thể cô.
Khi cài dây an toàn, tay cô đều run lên.
Lần trước từ thành phố trở về thị trấn, hai người vì chuyện xem mắt bà nội sắp xếp mà hờn dỗi, một đường im lặng.
Lần này trở về trên đường vẫn im lặng, chẳng qua lần này bọn họ đều đang kìm nén du͙c vọng quay cuồng tɾong cơ thể.
Đèn đường lướt qua từng cái, xe Jeep đi ngang qua đô thị phồn hoa, nhanh chóng lái về phía trấn nhỏ yên tĩnh.
Cảnh sắc hai bên con đường, từ tòa nhà cao tầng chậm rãi chuyển thành điền viên hươռg dã ảm đạm.
Hạ Vân lại cảm thấy vô cùng an tâm, bởi vì nơi này là chỗ quy túc của cô.
Khi sắp trở về thị trấn, Hạ Minh Viễn lại đột nhiên rẽ xe vào một con đường nhỏ không đèn đường, sau đó đỗ xe ở ven đường.
Hạ Vân nhìn ngoài xe đen như mực, có chút ngây ngốc “Cha…”
Còn chưa kêu ra miệng, thì thấy cha tắt đèn tɾong xe đi, trước mắt lập tức rơi vào tối tăm.
Trái tim Hạ Vân vọt lên cao, ngay cả hơi thở cũng không dám quá to.
Giây tiếp theo vang lên tiếng cởi dây an toàn, ngay sau đó cơ thể ấm áp của người đàn ông dán sát vào cô.
Ghế dựa bị đẩy ngả về sau, Hạ Vân nằm thẳng tɾong bóng đêm, trái tim đập nhanh mãnh liệt, giống như mới chạy một đoạn đường dài, hơi thở trở nên dồn dập.
“Cha… Cha…” Cô nhẹ giọng gọi hắn “Ừm…”
Hạ Vân lại bị hôn lấy lần nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận