Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Tiêu Tiêu tức khắc cảm giác đầu mình đang phình to, cô dùng khẩu hình hỏi Phó Hi: Anh rốt cuộc đã nói gì?
Phó Hi hướng cô cười cười.
“Sao không nói lời nào, trời ạ, không phải bị mẹ nói trúng rồi đi, thật sự mang thai? Mấy tháng, đi bệnh viện kiểm tra chưa? Bạn trai có đáng tin cậy không? Người nhà hắn làm gì, nhà hắn biết con mang thai sao?”
Câu hỏi tới tấp của Lâm mẹ trào ra, Lâm Tiêu Tiêu căn bản tìm không thấy cơ hội chen vào, đành phải chờ bà một hơi nói xong, mới giải thích: “Mẹ, con không mang thai!”
“A? Không mang thai à……” giọng nói của Lâm mẹ nồng đậm nuối tiếc, “Ngày hôm qua mẹ và ba thức suốt đêm tra tư điển, đã nghĩ xong tên đứa nhỏ rồi.”
Lâm Tiêu Tiêu cạn lời. Không muốn tiếp tục cái đề tài này, cô hỏi ngược lại: “Ba mẹ sắp đến nơi chưa?”
Lâm mẹ hỏi tài xế, trả lời: “Còn chừng nửa……”
Lời nói còn chưa dứt, một tiếng đập thật lớn truyền tới, đâm cho cô ù hết tai. Lâm Tiêu Tiêu choáng váng, vội la lên: “Mẹ! Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?”
Điện thoại kia im lìm không người trả lời.
“Mẹ?”
“Mẹ!?”
Thấy bộ dáng sắp khóc của cô, Phó Hi đi đến bên người, quan tâm hỏi: “Làm sao vậy?”
“Mẹ không nói nữa…… em mới vừa nghe được âm thanh va chạm, giống, giống như là đâm xe……”
Câu nói như rút cạn hết sức lực của Lâm Tiêu Tiêu, nước mắt tràn mi rơi xuống. Hai mắt đẫm lệ mông lung mà túm chặt cánh tay Phó Hi, bất lực nói, “Làm sao bây giờ? Vạn nhất là tai nạn làm sao bây giờ?”
“Trước đừng có gấp, giao cho anh.” Phó Hi đi đến trên ban công gọi mấy cuộc điện thoại.Lâm Tiêu Tiêu vẫn luôn nghe di động, không dám ngắt, nhưng bất luận cô khóc lóc khẩn cầu như thế nào, điện thoại kia trước sau đều không có người trả lời.
“Alo?” Không biết qua bao lâu, trong điện thoại truyền đến âm thanh xa lạ của đàn ông.
“Alo!” Lâm Tiêu Tiêu đột nhiên từ trên sô pha đứng lên, “Ba mẹ tôi có sao không?”
“Xin lỗi, tôi là cảnh sát, khi chúng tôi tới hiện trường, ba người trong xe, tất cả đã không còn dấu hiệu của sự sống……”
Lâm Tiêu Tiêu đứng ở nơi đó, trên mặt nháy mắt mất màu sắc, máu như bị hút khô. Di động từ tay rớt xuống, đập xuống chân, làn da đỏ một mảnh, nhưng cô không có một chút phản ứng.
Nghe được động tĩnh, Phó Hi bước nhanh trở về. Hắn nhìn đến chính là khuôn mặt trắng nhợt như tờ giấy của Lâm Tiêu Tiêu, cô ngơ ngác mà đứng ở nơi đó, yếu ớt tuyệt vọng, phảng phất tùy thời sẽ ngã xuống.
“Tiêu Tiêu?”
Nước mắt che kín tầm nhìn, cô mơ mơ hồ hồ nhìn đến thân ảnh người đi tới, chắc là Phó Hi. Cô không nghe được bất luận âm thanh gì nữa, phảng phất bị ném vào một cái hố chân không, hư vô, trống rỗng, không còn gì cả. Trái tim đau đớn, mỗi một lần nhảy lên, đều như là nhảy trên bàn đinh. Cổ họng khô rát, máu toàn thân lưu động.
“Tiêu Tiêu, đừng làm anh sợ.”
Lâm Tiêu Tiêu nhẹ nhàng mà chớp chớp mắt, một chuỗi nước mắt lại rào rạt rơi xuống. Cô nhìn phía hắn, mang theo hận ý: “Ba mẹ tôi đã không còn, hiện tại vừa lòng chưa?”
“Em đang nói cái gì, đây không phải là kế hoạch của anh.” Trạng thái bây giờ của cô làm hắn kinh hãi, câu hỏi này lại càng làm cho hắn hoảng hốt.
“Như thế nào? Không phải lỗi của ngươi?” Lâm Tiêu Tiêu quỷ dị mà cười rộ lên, “Vốn bọn họ có thể yên ổn ở nhà, chờ Tết Trung Thu đoàn tụ. Nếu không phải ngươi giam ta lại, nếu không phải ngươi một hai phải đem bọn họ tới đây, chuyện này sẽ xảy ra sao?”
“Mẹ luôn lải nhải, chỉ vì lo lắng ta không gả được, luôn muốn giới thiệu đối tượng này nọ cho ta. Chính là từ nay về sau, ta không thể nào được nghe giọng nói của bà được nữa.”
“Ta đã tốt nghiệp nhiều năm như vậy, ba vẫn luôn trộm gửi tiền cho ta. Thời ta còn đi học, vì tiết kiệm từng đồng phí chuyển khoản ngân hàng, mỗi lần đều cưỡi chiếc xe đạp cũ nát đi ra ngoài. Chiếc xe kia đã mười mấy năm, thân xe đều sắp rớt, vẫn luyến tiếc tiền đổi một chiếc. Ông lúc nào cũng thầm lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ gửi tiền cho ta, sợ ta sống một mình không tốt……”
Nước mắt không ngừng rơi xuống, Lâm Tiêu Tiêu rõ ràng rất thương tâm nhưng lại treo ý cười trên môi. Cô từng bước tới gần hắn, gằn từng chữ một mà nói: “Phó Hi, ngươi cũng giết ta đi.”
“Thật xin lỗi…… anh……” Phó Hi thật chưa bao giờ lộ ra biểu tình thất thố như bây giờ.
“Nếu không sớm hay muộn ta cũng sẽ giết ngươi.” Cô nói với hắn. Ánh mắt vô hồn lạnh lẽo, mang theo hận ý ngập trời.

Rạng sáng 1 giờ, Phó Hi còn ngồi một mình ở văn phòng. Máy tính bởi vì thời gian dài nên chuyển qua chế độ tạm khoá. Hắn nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, suy nghĩ xuất thần. Từ trước tới nay, đây là lần đầu tiên hắn hoài nghi phán đoán của chính mình, về Lâm Tiêu Tiêu, có phải hắn đã làm sai rồi không? Đã không thể quay trở lại được rồi có phải không?

Bình luận (0)

Để lại bình luận