Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoàng Linh nhìn đôi nam nữ trước mặt, có chút khó hiểu. Dù cô vẫn luôn sống ở quê, ngày thường ít gặp người thành phố, nhưng cũng nhận ra người đàn ông xa lạ này và Bùi Gia Án là cùng một loại người. Nhưng bầu không khí giữa họ thật sự rất kỳ lạ, nói là quen biết thì lại không giống bạn bè. Người đàn ông vừa đến đã muốn nắm tay Bùi Gia Án, cô bất giác nhớ tới Trình Chuẩn, trong mấy tháng cô làm việc ở đây, anh ấy cứ cuối tuần lại đến, rồi thứ Hai lại đi.
Cô từng nghi ngờ Bùi Gia Án là người tình được anh ấy bao nuôi, cố tình sắp xếp ở nơi khỉ ho cò gáy này. Nhưng có một lần, cô nhìn thấy họ làm tình trên sàn nhà ngay cửa phòng, người đàn ông khàn giọng gọi cô ấy là vợ.
Sau đó, cô dò hỏi, mới biết họ thực sự là vợ chồng.
“Cô giúp tôi làm thủ tục nhận phòng.” Người đàn ông chỉ tay về phía cô, thản nhiên nói.
Hoàng Linh không dám tự ý quyết định, liếc mắt nhìn Bùi Gia Án.
“Để em làm cho.” Cô bước qua anh, mở máy tính nhập mật khẩu.
“Chị Án, em dẫn Ngốc Bảo đi ăn chút gì đó.” Linh cảm thấy lúc này mình nên rút lui, nhường không gian cho đôi nam nữ này.
Hứa Minh Trạch nhìn Hoàng Linh chạy biến đi, mỉm cười: “Anh muốn một phòng tốt nhất.”
“Phòng tốt nhất em ở rồi.” Cô gõ vài cái trên bàn phím, không thèm nhìn anh.
Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, ánh mắt tham lam. Hơn một năm không gặp, cô thay đổi khá nhiều, anh cứ nghĩ khi gặp lại cô, anh có thể giữ được thái độ lịch sự, kiềm chế.
Nhưng từ lúc nhìn thấy cô, anh đã vứt bỏ lý trí ra sau đầu.
Eo bị tay người đàn ông ôm lại, Bùi Gia Án ngẩn người, không thể động đậy.
“Đừng cử động, để anh ôm em một chút.” Giọng anh khàn đặc, ngửi thấy mùi hương tóc cô, anh bỗng thấy cay cay khóe mắt.
Bàn tay lớn vuốt ve lên bụng cô, anh nhắm mắt lại, rồi mở ra, gọi tên cô một cách dịu dàng: “Gia Án.”
Cô cúi đầu, im lặng.
“Anh nhớ em rất nhiều.” Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hơi thở ấm áp phả vào da thịt cô.
Những chiếc thẻ phòng được xếp ngay ngắn trên bàn, Bùi Gia Án lấy ra một chiếc, gỡ tay anh ra: “Phòng số 5.”
Cô thoát khỏi anh, lùi lại một bước, giọng cứng nhắc: “Anh có hành lý không? Em bảo Hoàng Linh mang lên giúp anh.”
Nhìn bóng lưng cô khuất dần trong sân, anh xòe bàn tay, chiếc thẻ màu bạc xám lạnh lẽo.
“Chị Án, anh ấy là bạn chị à?” Hoàng Linh sau khi sắp xếp xong cho người đàn ông, thấy Bùi Gia Án tắm xong đi ra, liền lại gần bắt chuyện.
“Ừ.” Cô đáp nhẹ nhàng, dắt Ngốc Bảo: “Chị dẫn nó đi dạo một vòng, em chuẩn bị cơm tối nhé.”
“Vậy em có cần chuẩn bị phần của anh Hứa không?”
“Tùy em.”
Hứa Minh Trạch kéo rèm cửa, nhìn người và chó đang ở đằng xa.
Màn đêm buông xuống, khi Bùi Gia Án và Ngốc Bảo trở về, Hoàng Linh đã chuẩn bị xong bữa tối.
“Em làm ba phần, nhưng vừa nãy em đi tìm anh Hứa, anh ấy nói không đói.”
Bùi Gia Án rửa tay, nghe cô nói vậy, sắc mặt vẫn bình thản: “Ăn cơm thôi.”
Nửa đêm, Bùi Gia Án đột nhiên mở mắt, vén chăn xuống giường, tiếng chó sủa vang lên từ ngoài sân, cô cầm cây gậy sắt ở đầu giường, cũng không kịp mang giày.
Homestay tuy đã lắp đặt camera giám sát toàn diện, dân ở đây cũng chất phác, nhưng không thể đảm bảo không có kẻ xấu thấy lợi nổi lòng tham, Trình Chuẩn đã dặn dò cô phải cẩn thận mọi việc, còn đặc biệt chuẩn bị một cây gậy sắt để đầu giường cho cô.
Rón rén đi ra phòng khách, người cô nhìn thấy không phải kẻ xấu, mà là người đàn ông và con chó đang chia thức ăn.
Hứa Minh Trạch ném nửa khúc xương còn lại vào bát chó, mỉm cười với cô: “Con chó nhà em nhìn thì có vẻ ngốc, nhưng thực ra chẳng ngốc chút nào.”
Cô buông tay xuống, thở phào nhẹ nhõm: “Nửa đêm không ngủ, anh chơi với chó à?”
“Không ngủ được.” Anh đứng dậy, cười bất lực.
Thấy anh đi về phía mình, Bùi Gia Án quay người định đi.
Anh bước nhanh tới, nắm lấy cổ tay cô.
Trong màn đêm, giọng nói của người đàn ông vô cùng đau đớn: “Anh xin lỗi.”
Cô quay lại nhìn anh, không buồn cũng không vui: “Tại sao phải xin lỗi?”
“Hơn một năm nay, rất nhiều lần anh muốn đến tìm em…”
Chứng kiến cô mất con, lại tận mắt chứng kiến sự sợ hãi tột cùng trước cửa phòng mổ, làm sao anh nỡ rời xa cô, chỉ là đời không như ý muốn, ngày Bùi Gia Án xuất viện, anh nhận được điện thoại của mẹ. Bố anh gặp tai nạn trên đường về nhà, sống chết chưa rõ, đêm đó anh lập tức về nhà.
Khoảng thời gian đó, anh bận đến mức không có thời gian ngủ, vừa phải an ủi mẹ, vừa phải bàn bạc với bác sĩ về phương án điều trị tốt nhất cho bố. Anh chỉ có thể thỉnh thoảng nghe tin tức của cô từ Phùng Toàn, biết cô muốn ly hôn với Trình Chuẩn, nhưng lại không thành. Trang cá nhân của Phùng Toàn không đăng nhiều, phần lớn là ảnh chụp chung với cô trong những chuyến du lịch.
Thấy cô ngày càng gầy yếu, anh đau lòng nhưng không thể làm gì.
Cho đến tháng trước, sức khỏe của bố anh đã khá hơn, bố mẹ anh vì tai nạn bất ngờ này mà thay đổi suy nghĩ, cả hai đều nghỉ hưu, họ quyết định chuyển đến New Zealand để dưỡng già.
“Sắp xếp xong cho họ, anh mới dám đến tìm em…”
Hơn một năm nay chắc hẳn đã xảy ra rất nhiều chuyện, giờ anh chỉ nói qua loa như vậy, nỗi khổ tâm trong đó chỉ có anh mới biết. Bùi Gia Án thở dài trong lòng, cô thực sự đã trách anh trong lòng, trách anh rút lui quá nhanh, lại lo anh suy nghĩ quá nhiều, tưởng rằng anh không chịu nổi cú sốc mất con nên mới biến mất khỏi cuộc sống của cô.
Giờ đây sự thật lại tàn nhẫn như vậy, người chịu đựng đau khổ không chỉ mình cô, mà anh còn hơn thế. Nghĩ đến điều này, lòng cô lại thắt lại.
“Về ngủ đi.” Cô nói nhỏ.
Anh lấy cây gậy sắt trong tay cô, ôm eo cô: “Đi thôi.”
Ở hành lang, cô bị anh ôm chặt không thể động đậy, anh ôm cô vào lòng, đưa tay mở cửa phòng cô.
“Về phòng của em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận