Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi chuẩn bị cho người khác thuê cửa hàng này, đối phương muốn đổi thành công ty tư vấn giáo dục. Cuối tháng này hai người có thể nghỉ việc, tôi sẽ gửi hai người một nửa tiền lương.”

Chúc Nhược Vân nghi ngờ a một tiếng.

“Sao đột ngột thế quản lý?”

“Chủ yếu là tôi quản lý rất nhiều chi nhánh, tôi và chồng đang có ý định sinh con thứ hai, muốn giảm bớt gánh nặng. Kết quả kinh doanh của cửa hàng này không lời cũng không lỗ, hơn nữa, trên con phố này có quá nhiều cửa hàng tiện lợi, tôi cũng không sáng tạo được cái mới.”

Trên cửa thủy tinh dán những tờ quảng cáo thực phẩm sắp hết hạn với giá ưu đãi. Điền Yên bán giảm giá đồ ăn sắp hết hạn, còn đồ hết hạn thì hai người chia nhau ăn.

Chúc Nhược Vân hỏi Điền Yên sẽ làm gì tiếp theo.

“Cô lo không tìm được việc làm sao?”

Chúc Nhược Vân gật đầu.

“Trước kia tôi cũng đã làm rất nhiều công việc, làm phục vụ quá mệt mỏi. Loại đầu đần như tôi chỉ có thể làm những việc tương đối dễ dàng. Hơn nữa tôi không giỏi thức khuya, làm thu ngân là thế mạnh duy nhất của tôi rồi.”

Cô ta muốn một công việc ổn định, công việc có quan hệ xã giao đơn giản. Cửa hàng tiện lợi này là nơi khiến Chúc Nhược Vân hài lòng nhất từ khi tìm việc tới nay, cho nên cho dù cách chỗ làm hai mươi cây số, cô ta cũng không định từ chức.

“Vậy cô thì sao, tiếp theo cô định tìm công việc gì?”

Điền Yên kiểm tra hạn sử dụng trên bao bì thực phẩm: “Chưa nghĩ ra, nhưng tôi có rất nhiều công việc làm thêm. Cô cần thì tôi giới thiệu cho cô mấy chỗ.”

Chúc Nhược Vân lập tức từ chối: “Chắc chắn là rất mệt mỏi! Những công việc làm thêm kia đều dày vò người ta đến chết. Trước kia tôi cũng đã làm, ông chủ chính là quỷ hút máu, một ngày một trăm tệ mà mạng sống cũng bị lôi vào.”

Chúc Nhược Vân trông giống như một cô bé, thân hình gầy gò của cô ta thực sự không thể làm những công việc quá mệt nhọc. Với tính cách này, thích hợp ở nhà làm cô công chúa nhỏ hơn. Đáng tiếc gia đình cô ta cho cô ta dáng vẻ này, lại không cho cô ta vốn liếng như vậy.

Hai người sắp xếp xong đồ ăn trong kho thì cũng đã là mười giờ tối.

Thời gian quá muộn, không đi đến viện dưỡng lão được. Điền Yên hỏi Chúc Nhược Vân có muốn cùng nhau đi ăn cơm không.

“Được đó, được đó. Chúc mừng chúng ta làm đồng nghiệp được năm tháng!” Chúc Nhược Vân ôm cánh tay cô.

Điền Yên cười, đút tay vào túi áo khoác, sờ vào một tấm thẻ.

Cô lấy ra, góc tấm thẻ màu đen khảm nạm kim bạc, hiển nhiên đây không phải là thẻ của cô. Phía sau viết mật mã sáu số, chữ viết cương nghị có lực để lộ dáng vẻ quả quyết sát phạt của chủ nhân tấm thẻ.

Là Bàng Kinh Phú cho cô.

Đây coi là cái gì? Bồi thường cho việc xé rách cơ thể cô sao?

“Tấm thẻ nhìn ngầu quá, là thẻ ngân hàng à?” Chúc Nhược Vân chỉ vào tấm thẻ ngân hàng không có tên trên tay cô hỏi, phía trên chỉ có ký hiệu VISA.

Điền Yên nói: “Coi như là duyên làm đồng nghiệp của chúng ta đã kết thúc, tôi mời cô ăn bữa cơm vậy.”

Chúc Nhược Vân hỏi ăn ở đâu, Điền Yên nói xong, cô ta trợn tròn mắt.

“Cô phát tài rồi à?”

Điền Yên kẹp thẻ đen màu vàng giữa hai ngón tay rồi giơ lên, mái tóc không buộc của cô bị cuốn vào khăn choàng màu đen, làm nền cho khuôn mặt trắng nõn non nớt, vẻ mặt cô dương dương đắc ý, phách lối ừ một tiếng.

Bàng Kinh Phú đang ngồi trên ghế sô pha, trên sống mũi là một chiếc mắt kính không gọng che khuất đôi mắt mị hoặc sắc bén. Cánh tay anh chống đầu gối, cơ thể nghiêng về trước. Anh nhìn bản phác thảo thiết kế trong tay, xem xét từng cái một.

“Đinh— ”

Một tay mò qua chiếc điện thoại đang rung lên, sau khi nhận dạng khuôn mặt, nó tự động mở khóa và xuất hiện tin nhắn thanh toán từ một nhà hàng phương Tây cao cấp.

Bàng Kinh Phú cau mày, góc cạnh của chiếc mắt kính lạnh như băng càng tăng thêm sự tàn khốc ở đáy mắt. Anh mở máy tính ở bên cạnh lên, nhanh chóng nhập địa chỉ trong tin nhắn vào.

Trên màn hình nhảy tới camera giám sát trong nhà hàng, anh thấy Điền Yên đã thanh toán xong và chuẩn bị rời đi. Người phụ nữ ngồi đối diện cô cũng đứng dậy.

Sắc mặt Bàng Kinh Phú không thấy hòa hoãn bao nhiêu, môi mỏng vểnh lên, lông mi cụp xuống che đi khuôn mặt tối tăm.

Cầm tiền của anh để hẹn hò với người phụ nữ khác, đúng là chỉ có cô mới làm vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận