Chương 872

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 872

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

An Hồng Đậu bị hôn đến có chút mơ hồ, trong người có một ngọn lửa không lên không xuống, rất khó chịu.
Cô nhanh chóng chuyển từ bị động sang chủ động, đẩy anh ngã xuống ghế sofa.
Trong nhà còn có con, Thẩm Tương Tri không dám táo bạo như hôm qua, vội vàng bế cô lên: “Hồng Đậu à, đừng vội, chúng ta về phòng trước đã…”
Thẩm Tương Tri sợ cô say không kiềm chế được nên suốt quá trình đều hành động rất nhanh, lên lầu liền khóa trái cửa phòng, lột sạch cô rồi ném lên giường.
Anh cố tình dẫn dắt, An Hồng Đậu hoàn toàn bị sắc đẹp mê hoặc.
Tuy nhiên, khi đến thời khắc quan trọng, anh lại hỏi cô: “Hồng Đậu, em có thích anh không?”
Ánh mắt An Hồng Đậu có chút bối rối trong chốc lát, sau đó gật đầu, môi liền dán vào ngực anh.
“Vậy… nói cho anh biết, tại sao em luôn không để ý đến anh…” Thẩm Tương Tri cũng uống rượu nhưng không uống nhiều lắm nhưng rượu vào lời ra, cũng thấy tủi thân.
An Hồng Đậu ngẩng đầu lên, nhìn anh, vẻ ngây thơ nhưng lại rất nghiêm túc: “Anh không thích em…”
“Nói bậy.” Thẩm Tương Tri tức giận cắn lên mặt cô: “Em còn chưa hỏi anh, sao em biết anh không thích em?”
Không thích cô thì có thể đối xử tốt với cô, còn có thể đối với cô hết lòng hết dạ như vậy sao?
“Vậy anh thích em?” Ánh mắt An Hồng Đậu sáng lên, ngay cả khi say rượu, cô cũng dường như đặc biệt chấp nhất với câu nói này.
“Tất nhiên rồi, anh không phải là người sẽ làm mình tủi thân, nếu không thích em, sao phải mất công lấy lòng em?” Thẩm Tương Tri cười mắng: “Em vô lương tâm, hôm nay phạt em…”


Khi An Hồng Đậu tỉnh dậy, toàn thân đều đau nhức.
Nếu nói cảm giác khi thức dậy vào buổi sáng hôm qua giống như bị xe cán qua thì bây giờ giống như nửa đêm vô thức vác năm trăm bao tải, bị rút cạn sức lực, ngay cả ngón tay cũng không muốn cử động.
Quay đầu nhìn Thẩm Tương Tri, anh cũng đã tỉnh, đang nằm nghiêng nhìn cô, mày mắt đều nhiễm ý cười.
“Hôm qua em có say rượu không? Có làm gì mất mặt không?” Giọng điệu hỏi của An Hồng Đậu có chút gấp gáp.
Có lẽ là do mấy đứa trẻ đã hiểu chuyện nên cô cũng sợ làm tấm gương xấu cho con cái nên càng chú trọng đến hình tượng của mình hơn trước.
Cô không muốn sau này khi bọn trẻ nhớ lại ấn tượng đầu tiên về mình là mẹ say rượu rồi phát điên.
“Em nói xem?” Tinh thần của Thẩm Tương Tri có vẻ không tệ, khi nói chuyện, đầu còn dịch một chút về phía cô.
Hơi thở ấm áp phả vào tai, ngứa ngáy, mang đến một cảm giác khác lạ.
An Hồng Đậu bỏ qua cảm giác bất thường này, hỏi lại anh: “Anh có nói không?”
Không nói thì thôi, cô có thể dậy đi hỏi con.
Mặc dù, thực sự có hơi mất mặt.
“Hôm qua em…” Ngón tay Thẩm Tương Tri lướt qua tai cô, giọng điệu không nhanh không chậm: “Đột nhiên đè anh xuống ghế sofa muốn làm chuyện xấu…”
“Khụ khụ khụ…” Trái tim An Hồng Đậu theo lời anh mà đập thình thịch, bất cẩn suýt bị nước bọt của chính mình làm nghẹn chết.
Thẩm Tương Tri vội vàng vỗ lưng cô, bất đắc dĩ nói: “Nhưng em yên tâm, bọn họ đã đi hết rồi, bọn trẻ cũng đã lên lầu ngủ rồi nên không ai nhìn thấy.”
An Hồng Đậu mới thở phào nhẹ nhõm, lại đặt trái tim trở về bụng.
“Đàn ông con trai mà cứ lề mề, lần sau nói chuyện có thể nói hết một lần không?” An Hồng Đậu không biết có phải ảo giác của mình không nhưng cô luôn cảm thấy Thẩm Tương Tri hôm nay không bình thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận