Chương 874

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 874

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nghĩ hay lắm ”
Cô đi bóp e0 anh, Trầm Kỳ Dương rên một tiếng, cúi đầu hôn cô.
Lúc đầu cô muốn né tránh, luôn luôn có một chút lý trí lôi kéo khiến cô không dám quá thân mật với anh ở nơi công cộng, nhưng dưới ánh sáng ảm đạm xung quanh, hô hấp và khuôn mặt Liên Chức, nơi nào cũng đều là mùi vị của anh.
Thân thể Liên Chức ẩm ướt, cô the0 tâm lý ôm chặt anh, môi mở ra, hôn môi quấn quýt.
Có âm thanh trầm thấp từ tɾong xoang mũi cô phát ra, hô hấp Trầm Kỳ Dương rấtnặng̝, cổ họng cũng không ngừng lăn xuống.
Lại hôn sẽ xảy ra chuyện, Trầm Kỳ Dương vùi mặt ở cổ cô bình tĩnh lại, giọng nói khàn đến mức dọa người.
“Tối hôm qua chị đến chỗ anh ta làm gì?”
“Lấy lời khai.”
“Chỉ lấy lời khai thôi?
“… Ừ.”
Rõ ràng không chỉ như vậy, mà còn hôn môi dưới.
Trong giọng nói của Trầm Kỳ Dương có hàm ý nghiến răng nghiến lợi, giọng nói khàn khàn của anh truyền vào lỗ tai cô, “Là anh ta hôn chị thoải mái, hay là tôi hôn thoải mái?”
Có khí nóng cuồn cuộn không ngừng the0 câu hỏi này của người đàn ông quấn lấy Liên Chức.
Làm ơn, ai sẽ tự hỏi vấn đề như thế này chứ, cô giống như chuẩn bị xù lông.
“Mười phút đến rồi, nhất định đã đến từ sớm, Trầm Kỳ Dương, anh đừng nghĩ làm tôi bối rối ”
Nếu không thả người cô sẽ quyền đấm cước đá, Trầm Kỳ Dương buồn bực bật cười, vén chăn một cái quyết đoán thả cô đi.
“Đến rồi đến rồi ”
Anh lau sach vết nước trên miệng cô, nhịn không được cúi đầu lại hôn thêm một cái, “Lần sau gặp.”
nannan
Trở lại phòng bệnh của mẹ Trầm, Liên Chức mới hiểu Trầm Kỳ Dương nói mẹ Trầm không rảnh quan tâm cô là có ý gì. Mấy vị phu nhân bình thường có lui tới với mẹ Trầm đều chọn lúc này đến thăm bà.
Mấy vị phu nhân mới ngồi một chút lập tức rời đi, cũng không chậm trễ mẹ Trầm nghỉ ngơi.
Phương án sửa chữa của thư viện Liên Chức còn chưa đệ trình lên, có người giúp việc ở cùng mẹ Trầm cô cũng không lo lắng, đang muốn quay về công ty một chuyến, lại thấy được khách không mời mà đến ở cửa phòng bệnh.
Người đàn ông mặc áo T shirt màu đen đứng cạnh cửa làm nổi bật bả vai dài rộng, không phải Hoắc Nghiêu thì là ai, ánh mắt anh ta thẳng tắp dừng trên mặt cô.
“Chuẩn bị đi đâu?”
Liên Chức bất giác lui về phía saụ
“Anh…”
“Hoắc Nghiêụ” Mẹ Trầm cũng lên tiếng the0, khóe môi Hoắc Nghiêu cong lên, gọi một tiếng bác gái.
Mẹ Trầm hỏi những vấn đề mà sau khi về nước quá nhiều người hỏi anh ta, một năm trước đã xảy ra chuyện gì, vì sao không trở về sớm một chút, anh ta chịu khổ, tình hình gần đây của cha anh ta.
Những vấn đề này gần như Hoắc Nghiêu đã thuộc làu làu đáp án, cũng không biết nguyên nhân gì, anh ta vốn không có mấy kiên nhẫn đối với mẹ Trầm ngược lại có thể đối đáp trôi chảy, mơ hồ có thể thấy được dáng vẻ bất cần đời một năm trước kia.
Mẹ Trầm cười nói “Con nhớ có một lần tụ hội, A Chức còn làm bạn gái của con tới tham gia hay không, lúc ấy bác cũng ở đấy.”
“Con nhớ rồi.”
Hoắc Nghiêu cười cười, tɾong phút chốc ánh mắt hoảng hốt lướt qua.
Khi đó cô còn ở bên cạnh anh ta, xoay người là có thể nhìn thấy.
Lúc Hoắc Nghiêu rời đi, Liên Chức cũng đi.
Hai người song song chờ thang máy, Hoắc Nghiêu mượn khóe mắt liếc nhìn cô.
Cô cúi đầu nghịch tay mình, từ đầu đến cuối không có ý nói gì.
Anh ta ho khan một tiếng “Có thời gian không? Mời em ăn một bữa cơm.”
Liên Chức buồn bực nhìn anh ta.
Khuôn mặt đang nhìn anh ta giống như một con búp bê sứ, trắng đến phát sáng.
Anh ta rời mắt đi, tɾong lời nói lại là chuyện đương nhiên. Một năm không gặp, coi như hồi tưởng lại chuyện cũ.
Cơm không ăn.
Liên Chức căn bản không có tâm trạng ăn cơm với anh ta, nhưng suy cho cùng, cô có rấtnhiều vấn đề phải đòi được đáp án từ chỗ anh ta.
Khu vườn phía sau bệnh viện.
Liên Chức chậm rãi đi ở bên cạnh anh ta, đi thẳng vào vấn đề chính.

Bình luận (0)

Để lại bình luận