Chương 878

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 878

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trịnh Bang Nghiệp cười dùng ngón tay chỉ hồ cá này, lại hỏi Hoắc Nghiêu, “Chuyện một năm trước con bị hại điều tra thế nào?”
Hoắc Nghiêu nói “Quản gia the0 Hoắc Kế Sơn gần mười năm báo cho con rằng trước khi động thủ, có mật thư đưa đến trang viên của Hoắc Kế Sơn.”
Một khi người chết, lòng trung thành này sẽ giảm đi rấtnhiều, huống chi Hoắc Nghiêu có biện pháp cạy mở miệng những người này.
“Nói như vậy thì hành động của con đã bị tiết lộ trước thời hạn?”, Trịnh Bang Nghiệp nhíu mày, “Có tra được là ai không?”
Hoắc Nghiêu lắc đầụ
Người biết được nội tình có thể đếm trên đầu ngón tay, mấy người này đều là những người đã cùng vào sinh ra tử, không có khả năng phản bội anh ta.
“Nhắc tới chuyện này chú lại nhớ tới một chuyện.”
Trịnh Bang Nghiệp nói hai năm trước sau khi mẹ anh ta gặp tai nạn xe cộ, có người gửi văn kiện nặc danh đến nhà ông, tɾong đó đều là hướng đi của Mạnh Lễ Hiền khi còn sống, người nọ dường như đã phát hiện Hoắc Kế Sơn không thí¢h hợp, thậm chí còn tìm người giúp việc trước đây của Mạnh gia để hỗ trợ điều tra.
“Chú the0 manh mối này điều tra tiếp, mẹ con trước khi xảy ra chuyện lớn khái đã biết con là cốt nhục ruột thịt của bà, còn chưa kịp nói cho con đã bị Hoắc Kế Sơn g͙iành ra tay trước.”
Nghe ông nói về quá khứ, Hoắc Nghiêu im lặng toàn bộ quá trình.
Sự im lặng đó giống như một khối băng lạnh, xúc cảm lạnh thấu xương.
“Có thể người đưa ra manh mối và người nhắc nhở Hoắc Kế Sơn để ông ta xuống tay với con, là cùng một người không?” Trịnh Bang Nghiệp chợt nặng̝ nề, “Người này luôn trốn sau lưng con the0 dõi hành động của con, the0 dõi toàn bộ Hoắc gia, A Nghiêu, giấu rấtsâụ”
Lời còn chưa dứt, đã có ý lạnh thấu xương chảy xuôi tɾong căn phòng này.
Không chỉ giấu kỹ, phải thân mật với Hoắc Nghiêu cỡ nào mới có thể nắm giữ tất cả hành động của anh ta, lại mang the0 tâm tư ác độc như thế nào mới có thể mật báo cho Hoắc Kế Sơn đẩy Hoắc Nghiêu vào chỗ chết.
Hoắc Nghiêu rõ ràng cũng biết, tựa vào mái hiên nhìn về phương xa.
Trịnh Bang Nghiệp “Cô gái Trầm gia bên cạnh con thì…”
“Không phải cô ấy.” Hoắc Nghiêu đột nhiên chuyển mắt.
Cho dù có người muốn hại anh ta, Hoắc Nghiêu cũng không có phản ứng gì, nhưng giờ phút này ánh mắt lại thay đổi.
Trịnh Bang Nghiệp cười cười “Chú chỉ hỏi một chút mà thôi, huống chi lúc mắt con bị thương xảy ra tai nạn xe cộ vẫn là cô ấy ở bên cạnh con, dù thế nào cũng không thể hoài nghi đến cô bé ấy.” Ông lại nói, “Tình huống Hoắc Kế Sơn bây giờ, tập đoàn đổi chủ sợ là chuyện sớm muộn, con định làm gì bây giờ?”
“Không có gì.”
Tâm huyết và tiền vốn của đế quốc thương mại Hoắc Kế Sơn hiện giờ đều đến từ Mạnh gia, Hoắc Nghiêu căn bản không thể giữ lại.
“Tập đoàn muốn xử lý thế nào cũng được, cũng chỉ giống nhau thôi.”
Ngữ điệu Trịnh Bang Nghiệp thận trọng, “Hơn nửa năm nay con những công việc con làm ở nước ngoài không thể dính chút quan hệ nào ở tɾong nước, đoạn tuyệt hết tất cả những người qua lại trước kia, nhớ kỹ việc này ở nước Hoa là tội chết ”
Hoắc Nghiêu nửa năm nay nhiều lần lui tới vùng Tam Giác Vàng, việc làm ăn của An Khắc Lao anh ta tham gia hơn phân nửa, giết người báo thù đều phải đòi tiền, rấtrõ ràng ma túy là phương thức kiếm tiền nhanh nhất.
Anh ta im lặng một lúc lâu, gật đầụ
“Về Anh đi chú Trịnh, vũng nước tɾong nước càng lúc càng đục, chỉ ứng phó với những người tâm tư khác nhau cũng đủ để chú mệt mỏi.”
“Không tìm được người hại con, chú không yên lòng.”
Sau khi Trịnh Bang Nghiệp ngồi xuống bàn lấy lá trà ra, nấu nước, sắc trà, một loạt động tác ngược lại là cảnh đẹp ý vui, “A Nghiêu, con có nghĩ tới người này có thể đồng thời mật báo cho chú, lại có thể báo tin cho cha con, quan hệ với con tuyệt đối không tầm thường không?
Hoắc Nghiêu ngước mắt “Chú Trịnh muốn nói gì?”
“Chí thân chí sơ, họ phải lấy được sự tín nhiệm của con mới có cơ hội hãm hại con.” Trịnh Bang Nghiệp nói, “Người ác độc như vậy, hy vọng đến lúc đó con đừng mềm lòng nương tay.”Mềm lòng?
Hoắc Nghiêu gần như muốn cười, những tính từ này từ một năm trước đã bị chôn vùi tɾong biển rộng.
Anh ta nhếch môi.
“Chú cảm thấy có thể sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận