Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu như trước kia, Tần Hạo Nam đã không kiềm chế được bản thân mà lập tức làm cô thật mạnh, nhưng bây giờ anh muốn trừng phạt cô gái khẩu tâm thị phi này, đồ sói mắt trắng, anh đối tốt với cô như vậy mà cô dám lén lút bỏ trốn!

“Còn chưa nói em có muốn côn thịt lớn của chồng thao em hay không, sao anh có thể vào được, em nói đúng không? hửm?” Tần Hạo Nam quyết tâm dày vò cô.

Toàn thân Trần Vân ngứa ngáy như kiến bò quanh, cô cảm thấy bản thân đã bị dạy dỗ vừa dâm vừa tao, vừa nhìn thấy côn thịt của anh là không chịu nổi.

Trần Vân xoay người, mặt đỏ đến gần như chảy máu: “Muốn… em muốn…!”

“Em muốn cái gì?”

“Em muốn côn thịt lớn của anh thao em… muốn côn thịt lớn của chồng thao em… a… sâu quá…”

Cô vừa dứt lời, anh lập tức cắm côn thịt đã cứng ngắc của mình vào trong.

Cô nhớ thương côn thịt to lớn của anh, anh làm sao lại không nhớ tiểu huyệt của cô.

Tiểu huyệt mềm mại của cô như mang theo mị lực khó cưỡng, mút côn thịt không cho anh ra ngoài, cả cơ thể anh như bị mắc kẹt trong tiểu huyệt của cô, không thể rút ra được…

Côn thịt cứng rắn, nóng bỏng xuyên qua các lớp thịt tiểu huyệt của cô, cứ như vậy đâm thẳng vào trong cơ thể cô.

“A… a… sâu quá… không được nữa, không được nữa… sâu quá… cứng quá… a…” Trần Vân không chịu nổi mỗi lần anh thâm nhập sâu, hét lên.

Tần Hạo Nam quyết tâm hành hạ cô đến cùng, anh đẩy càng mạnh, càng sâu, côn thịt đi thẳng vào rồi lại rút ra, hai túi trứng phía dưới đập vào môi huyệt của cô, phát ra âm thanh dâm đãng.

Trần Vân thật sự không chịu nổi những lần đâm vào mạnh mẽ của anh, cô đành bịt miệng lại để không bản thân không hét lớn lên nữa.

“Ngoan nào bảo bối, tiếng rên của em hay như vậy, đừng có che tay, nhỏ giọng xuống, để cho chồng em nghe.” Nhìn thấy cô che miệng, Tần Hạo Nam kéo tay cô ra, đưa đầu ngón tay của cô vào miệng mình rồi cắn nhẹ.

Trần Vân cắn môi chịu đựng cơn đau như kiến đốt ở tay, khóe miệng vẫn phát ra những tiếng rên rỉ nho nhỏ.

Cô càng kìm nén những tiếng rên rỉ như vậy càng khiến anh xao động, côn thịt anh ngày càng sưng lên, trong đầu tràn ngập những suy nghĩ về cô.

Anh càng thúc vào mãnh liệt hơn, khiến Trần Vân không thể chịu được nữa. Hai tay cô nắm chặt đệm bên dưới, má đỏ bừng, cong người đáp lại sức mạnh khủng khiếp của anh. Chiếc giường bên dưới phát ra tiếng cọt kẹt yếu ớt.

“A… a… a… em không chịu được nữa… em không muốn làm nữa… em muốn, em ra…” Trần Vân lắc đầu, khoái cảm cực lạc lan ra khắp tứ chi và xương cốt của cô, cuối cùng bùng nổ trong tâm trí cô.

“Aaa…” Cô hét lên, cơ thể căng cứng, những ngón chân tròn co vào rồi yếu ớt dãn ra. Những lớp thịt tiểu huyệt ôm chặt lấy côn thịt, nhưng điều đó không cản trở được những cú đâm mạnh liên tục của côn thịt kia.

Tần Hạo Nam rõ ràng không muốn bắn ra bên trong cô dễ như vậy.

“A… a… đừng… đừng… a…” Toàn bộ cơ thể Trần Vân như một con rối mắc dây, bị anh cầm dây điều khiển, lôi kéo tiếp tục làm tình.

“Vân Vân, chúng ta đổi vị trí đi.” Tần Hạo Nam rút côn thịt cứng rắn của mình ra, côn thịt theo lực rút ra vung vẩy lên mấy cái, chất lỏng trắng đặc sệt nhỏ vài giọt dâm đãng. Anh kéo cô lên, quay lưng cô về phía mình, hai tay ôm lấy hai chân cô rồi bẻ sang hai bên, làm động tác bế đứa bé đi tiểu.

“A… đừng… đừng làm kiểu này…”

Tần Hạo Nam cứ dùng tư thế này bế cô đi đến bên cạnh cửa sổ, ngoài cửa là vầng trăng sáng mờ ảo soi xuống mặt đất, soi sáng cả một cánh đồng rộng lớn.

“Phong cảnh ở nơi đây đẹp thật, tôi thực sự muốn bế em ra ngoài dã chiến, ấn cơ thể mềm mại này xuống đất rồi đâm vào thật mạnh.”

Lời nói của anh khiến Trần Vân sợ đến mức không dám phản kháng.

Ai biết được tên cầm thú này có thực sự mang cô ra ngoài cánh đồng kia dã chiến một trận hay không?

Bình luận (0)

Để lại bình luận