Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh đợi lâu chưa?”
“Vừa mới tan làm là qua đây thôi”
Thiếu Quân mở cửa xe cho cô, chưa kịp đóng cửa đã thấy Thiếu Minh lái xe ra cổng bệnh viện, ánh mắt chăm chú nhìn bọn họ. Thiếu Quân không nhìn quá lâu, dời ánh mắt lên người cô, chỉ thấy cô cũng vừa nhìn sang chỗ khác. Cậu dứt khoát đóng cửa xe, vòng qua phía bên kia ngồi vào.
“Nào, lót cái này lên cho an toàn”
Vừa nói cậu vừa kê một chiếc gối mềm mại lên bụng cô, kế đến lại chồm người qua kéo dây an toàn gài lại cho cô.
“Bụng còn nhỏ, chưa đến mức này đâu”
Phỉ Nhược nhìn Thiếu Quân, dở khóc dở cười. Chỉ thấy cậu khẽ cười, bắt đầu lái xe đi.
——–
“Quân đâu?”
Bà Đường nhìn một lượt trên bàn cơm, ai cũng có mặt ngoài Thiếu Quân. Dạo này bà thấy cậu và Phỉ Nhược tiến triển rất tốt, thầm vui mừng vì hai người họ đã suy nghĩ lại. Có con đúng là chuyện gì cũng dễ giải quyết. Lúc này cậu nên có mặt để bồi đắp cùng cô mới phải.
“Con đây”
Thiếu Quân trên lầu đi xuống, trên tay còn cầm một hủ gì đó, vừa tới bàn đã đặt xuống chỗ Phỉ Nhược.
“Hôm qua em nói muốn ăn ô mai”
“A”
Phỉ Nhược nhìn hủ ô mai trước mắt, gương mặt như dại ra.
Sao cậu lại cất công như thế chứ?
“Ai nha, cũng biết chăm sóc vợ quá. Thôi mau ngồi xuống ăn đi, cơm nguội hết rồi”
Thiếu Quân cười cười, ngồi xuống dùng cơm, tâm trạng thoạt nhìn rất vui vẻ. Còn người đàn ông đối diện nào đó, lại như ăn không nổi nuốt không trôi.
“Cậu đưa tôi làm cho”
Thiếu Minh vừa trên lầu đi xuống bếp đã nghe giọng thím Lương ồn ào gì đó, nhìn bên cạnh là Thiếu Quân đang cầm ly sữa trong tay ra sức khuấy.
“Con làm được mà. Lúc trước là Phỉ Nhược chăm sóc con. Bây giờ là lúc con chăm sóc cô ấy”
Miệng cậu thao thao bất tuyệt. Vừa xoay người lại đã thấy anh đứng trước cửa phòng bếp, khẽ cười một chút rồi bê ly sữa đi lên lầu. Dứt khoát không đυ.ng độ nhiều với anh.
Vẻ mặt Thiếu Minh rất đỗi bình tĩnh, nhưng chỉ anh biết trong lòng mình có bao nhiêu phiền muộn.
Anh bước đến cạnh bếp chế một ly cà phê, giọng thím Lương bên cạnh lại làm cho anh khó chịu hơn.
“Cậu Quân thật quan tâm Phỉ Nhược. Chắc hẳn cậu ấy rất yêu quý đứa bé sắp chào đời này”
Thiếu Minh cười nhạt, đến bây giờ anh vẫn không hiểu tại sao Thiếu Quân vẫn nhất mực chăm sóc cô. Nếu là một người đàn ông bình thường hẳn phải tức giận khi vợ mang thai con của người khác chứ.
Không lẽ cậu vẫn nghĩ đó là con mình.
Nếu vậy thì Phỉ Nhược và Thiếu Quân đã…
Nghĩ đến đây Thiếu Minh lại không muốn nghĩ tiếp, bởi lẽ nó thật sự khó chịu.
——–
“Phỉ Nhược, nghe nói em có thai. Chúc mừng em”
Phỉ Nhược vừa ra đến cổng bệnh viện đã có mấy chị em bác sĩ đến cạnh cô hỏi han. Tin tức này lan cũng thật nhanh. Cô cười cười thay lời cảm ơn.
“Bao lâu rồi?”
“Cũng gần ba tháng rồi”
Phỉ Nhược vừa trả lời đã thấy mấy chị em đánh ánh mắt về phía sau lưng cô, vừa quay đầu nhìn đã thấy xe Thiếu Minh ở ngay sau cô, không biết anh đã đứng đây bao lâu rồi.
“Viện trưởng đang đợi kìa, thôi em mau về đi”
Mọi người trong bệnh viện đều biết từ trước tới giờ người đưa đón cô là Thiếu Minh, chỉ là họ không để ý điều đó gần đây đã thay đổi.
“A, em… đang đợi chồng đến đón”
“Haha, còn vậy nữa sao”
Mọi người nghe tình cảm mặn nồng của hai người họ thì không khỏi cười rôm rả. Trong lúc đó xe Thiếu Minh đang đậu cạnh cô cũng dần lăn bánh đi. Có lẽ anh đã nghe những gì bọn họ vừa nói.
“Vậy thôi, bọn chị về trước đây. Tạm biệt em”
Sau khi mọi người đã đi hết, Phỉ Nhược thu lại nụ cười trên môi, ánh mắt trở nên xa xăm. Chợt, muốn đến nơi đó.
“Alo”
“Anh… hôm nay không cần đến đón em đâu. Em đến đây một chút”
———
Đây là lần thứ hai Thiếu Minh vòng xe qua con đường này. Gần một tiếng đồng hồ, anh lái xe trong vô định, không biết nên đi đâu, làm gì. Trong đầu vẫn ẩn hiện hình ảnh thân thiết của cô cùng Thiếu Quân, cả những lời cô đã nói.
Anh phải làm gì? Làm gì đây?
Trái tim của anh, rõ ràng, rất rõ ràng, Phỉ Nhược đã chiếm một phần rất sâu trong đó.
Nhưng mà lí trí của anh, nó không cho phép anh rời bỏ Tố Nhan, rời bỏ Lạc Lạc.
Miên man suy nghĩ, không biết anh đã đậu xe trong sân nhà của anh và cô từ lúc nào. Nhìn căn nhà trước mặt, bao nhiêu cảm xúc như vỡ ra. Họ đã rất hạnh phúc khi ở đây. Thật sự, rất hạnh phúc, rất vui vẻ.
Thiếu Minh bước xuống xe, đôi chân theo sự mách bảo của cảm xúc, chậm rãi bước vào nhà.
Chỉ là làm cho anh không ngờ đến, là thân ảnh mảnh mai đang lẳng lặn ngồi trên ghế kia.
Phỉ Nhược, cô ấy vậy mà lại đến đây.
Đôi chân vô thức bước nhanh về phía cô.
Đã bao lâu rồi, không được cùng cô mặt đối mặt.
Bao lâu rồi, không được cùng cô gần kề nói chuyện.
Bao lâu rồi, không được ôm cô trong vòng tay.
Anh, một cơ hội để đến gần cô cũng không có, không có.
Hết chap 88.

Bình luận (0)

Để lại bình luận