Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngâm một lúc trong bể nước nóng, dư âm kɧoáı ©ảʍ trong thân thể Lục Tri Hạ vẫn còn chưa tan hết, lại bị anh rể ấn trong nước thao một hồi, như những gì thầy mát xa đó nói, sau khi mát xa, hoa huyệt cô sẽ mẫn cảm hơn, côn ŧᏂịŧ của anh rể chỉ tùy tiện cắm trong tao huyệt vài cái thôi, cô đã mềm nhũn cả người, không được vài phút, cô đã dục tiên dục tử đạt đến cao trào.
Sau đó Lục Tri Hạ mễm nhũn trong lòng anh rể, lòng còn sợ hãi hỏi: “Sau này mỗi lần làʍ t̠ìиɦ, đều như vậy sao? Hay là nói chỉ trong khoảng thời gian ngắn mới như vậy?”
Tô Cảnh cúi đầu hôn lên cằm và cổ cô, lại dùng môi ma sát lên làn da cô, nghe vậy thì hỏi cô: “Sao vậy, không thoải mái sao?”
Lục Tri Hạ lắc lắc đầu: “Không phải, chính là quá thoải mái, có hơi sợ hãi.”
Tô Cảnh bị cô chọc cười, ôm cô, vùi đầu vào vai cô, chóp mũi cọ lên cổ cô, cả người cười tới nỗi run rẩy, giống như thiếu niên, tất cả khí chất cao lãnh vào lúc này đều tan ra, hoàn toàn hóa thành ánh nắng ấm áp.
Đây là anh rể thuộc về mình cô, chỉ cười với một mình cô, tốt thật.
Đợi cười đủ rồi, Tô Cảnh mới nói: “Thoải mái là được, em chỉ cần hưởng thụ là được, nói không chừng sau này em sẽ nghiện cảm giác này, xin anh đưa em đến đây mát xa đấy.”
Lục Tri Hạ hờn dỗi: “Em còn lâu!”
“Ừ, vậy chúng ta mỏi mắt chờ mong.” Tô Cảnh cười nói, anh mới không tin, đã thử qua kɧoáı ©ảʍ cực hạn, sao có thể bằng lòng với bình thường nữa.
Hai người ngâm một lúc, Tô Cảnh mới rửa sạch người em vợ ôm về phòng bao, đến lúc này, cô thật sự vừa mệt vừa nói, ngay cả ngón tay cũng không động đậy nổi.
Tô Cảnh ấn chuông, ra hiệu người bên ngoài có thể đưa thức ăn lên rồi.
Trong quá trình đợi chờ, Tô Cảnh lại có hứng thú, ôm Lục Tri Hạ ngồi lên đùi, vén vạt dưới áo choàng tắm của cô lên, đỡ côn ŧᏂịŧ đã cứng cọ cọ lên cửa tao huyệt cô, sau khi cảm thấy cô đã ướt thì đẩy eo cắm vào, Lục Tri Hạ bị anh rể thao nhiều rồi, đã sớm quen anh cắm vào, vậy nên chỉ khẽ hừ hừ, sau đó tiếp nhận sự thô lớn của anh.
Dươиɠ ѵậŧ của anh bị bọc lấy, hoa huyệt cô bị chống ra, hai người đồng thời sướиɠ đến mức híp mắt lại, một tay Tô Cảnh vươn vào trong cổ áo cô, nắm lấy ngực mềm của cô, giống như sờ mó một món đồ cổ, xoa cho cô liên tiếp thở gấp.
Lục Tri Hạ từ sau khi được mát xa, cơ thể cô vẫn luôn ở trong trạng thái mẫn cảm, lúc này bị anh rể làm như vậy, lại bắt đầu động tình, cơ thể không chịu khống chế mà vặn vẹo, muốn để côn ŧᏂịŧ cắm trong tao huyệt động một cái.
Tô Cảnh kéo áo choàng tắm của cô mở ra một chút, để lộ bờ vai mượt mà, anh vươn lưỡi ra liếʍ liếʍ, khàn giọng nói: “Tiểu tao hóa, lại động tình rồi.”
Ba chữ tiểu tao hóa làm trái tim Lục Tri Hạ run run, cô vặn eo, nũng nịu gọi một tiếng: “Anh rể… Anh động một chút đi mà.”
Thế là Tô Cảnh động động eo, để dươиɠ ѵậŧ lại cắm sâu vào trong cô, sau đó lại dừng lại.
“Ừm… Anh tiếp tục động đi.” Cô làm nũng.
“Không phải đói bụng sao? Ăn trước rồi lại động sau.”
“Không muốn, muốn anh động bây giờ.”
Tô Cảnh cảm thấy dáng vẻ nũng nịu giở tính của cô đáng yêu không chịu được, thế là nghe lời đâm hông, để côn ŧᏂịŧ đưa đẩy ở trong tao huyệt, lúc này, người bên ngoài gõ gõ cửa, thức ăn được đưa lên rồi, Lục Tri Hạ có hơi ngượng ngùng, Tô Cảnh căn bản không coi vào trong mắt, cất giọng nói một câu: “Vào đi.”
Rất nhanh, cánh cửa được kéo ra, mấy nhân viên phục vụ mặc đồng phục, bê thức ăn nối đuôi nhau đi vào, bàn ăn được sắp xếp tinh xảo, giữa lúc đó, Tô Cảnh vẫn chuyển động dươиɠ ѵậŧ thao em vợ của anh, động tác nhào nặn ngực mềm trên tay cũng không dừng lại, giường như ở nơi này, làʍ t̠ìиɦ trước mặt người khác là một chuyện không thể bình thường hơn vậy.
Mà mấy nhân viên phục vụ đó, cả quá trình đều nhìn thẳng, lễ độ cung kính, bày thức ăn xong thì lại cung kính lui ra.
Vừa nãy khi nhân viên phục vụ ở đây, Lục Tri Hạ căn bản ngại lên tiếng, lúc này bọn họ đã lui ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được nữa, kiều mị rêи ɾỉ.
“A a a…. Anh rể, anh đáng ghét quá đi…. Có…. Có người đến anh còn…. Còn cứ thao em, ngại chết mất.” Cô bị anh rể đâm lên xuống, ngồi cũng không ngồi vững, chỉ có thể chống lên bàn, vểnh mông để mặc anh rể nhanh chóng đâm rút, chỗ kết hợp của hai người, dươиɠ ѵậŧ thô lớn lúc thì lộ ra một mảng lớn, lúc thì hoàn toàn biến mất trong cơ thể cô, ra ra vào vào giã nện, dâʍ ŧᏂủy̠ trong suốt bị giã đến nỗi bắn tứ tung, dính ướt phần háng của hai người.
“Anh thấy em rõ ràng rất thích, bọn họ vừa vào, em đã hút anh càng chặt hơn.” Người đàn ông vừa nói, vừa dùng sức thao em vợ.
“A a a…. Ưm ưʍ… A…. Thoải mái quá, sao có thể thoải mái thế này, em lại sắp đến rồi, a a…” Thật sự sau khi mát xa, cơ thể của Lục Tri Hạ rất dễ thao, vừa chặt vừa ướt, còn mẫn cảm dễ cao trào, điều này quả thực đã tăng thêm thú vui khi chơi đùa cô của Tô Cảnh.
Khi đang bị thao đến mức mơ màng, Lục Tri Hạ đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, cô có hơi hoảng loạn quay đầu nhìn anh rể, nói: “Anh rể, vừa nãy trước mặt thầy mát xa, em vẫn luôn gọi anh là anh rể, bọn họ có nói ra ngoài không?”
Tô Cảnh khẽ cười, nói: “Yên tâm, ở đây có chế độ hội viên, tuyệt đối bảo mật, đừng nói gọi anh rể, cho dù em có gọi anh ba ba, bọn họ cũng không cảm thấy kỳ lạ, người đến đây, có nhất nhiều quan hệ không thể nhìn thấy ánh sáng.”
Lục Tri Hạ bị anh nói mà vừa ngượng ngùng vừa buồn cười, nói: “Ai muốn gọi anh ba ba chứ, hừ.”
Tô Cảnh nhếch mày: “Anh chỉ lấy ví dụ thôi, có điều nếu em muốn gọi, anh cũng không có ý kiến, suy cho cùng khi làʍ t̠ìиɦ gọi ba ba, cũng rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ, không phải sao?”
Lục Tri Hạ đương nhiên biết anh rể như vậy là đang chọc cô, nói đùa với cô, nghĩ một lúc, cô cũng nổi lên ý muốn chọc anh, thế là khi anh lại bắt đầu đâm rút nhanh chóng, cô đột nhiên lớn tiếng gọi: “A a… Thoải mái quá, ba ba, ba ba, ba thao con sướиɠ quá đi… Ba ba, dùng sức thao con…”
Tô Cảnh ngây ra hai giây, nhìn em vợ rất phối hợp gọi anh ba ba, còn gọi đến mức vô cùng dâʍ đãиɠ, anh bỗng chốc có hơi lên não, giống như uống nhiều rượu, động tác không chịu khống chế của anh nữa, trở nên càng ngày càng phát cuồng, anh đẩy em vợ ngã ra thảm, để cô ở tư thế quỳ bò, mông vểnh cao lên, để mặc anh ở đằng sau, đâm dươиɠ ѵậŧ thao vào.
“Bạch bạch bạch…” Thao vào rất dùng sức, phần háng đánh vào mông cô vang lên bạch bạch.
Từng đợt cao trào tập kích trong cơ thể Lục Tri Hạ, làm cô sướиɠ đến nỗi cả người đều yếu ớt: “A a a… Anh rể…. Sâu quá rồi a a a.”
Tô Cảnh giơ tay đánh hai cái lên mông cô, trêu trọc cô: “Anh rể cái gì chứ, vừa nãy không phải gọi ba ba sao? Tiếp tục gọi, xem ba ba có thao chết tao hóa con không.” Phối hợp với lời anh nói, dưới háng anh lại dùng sức thao vào.
Lục Tri Hạ đã cao trào quá nhiều lần, lúc này thật sự không chịu được nữa, chống đỡ cơ thể, vểnh mông lên, thất thần nức nở: “Không được rồi… Không thể thao nữa, tiểu tao hóa bị anh rể thao chết rồi, a a a…”
Nói xong, tao huyệt cô lại co rút kịch liệt, thịt non trong huyệt ép chặt lấy dươиɠ ѵậŧ nóng bỏng, giống như đang bóp kem đánh răng, dùng sức ép côn ŧᏂịŧ, Tô Cảnh cắn răng nhịn lại, cuối cùng vẫn không nhịn được, sau mấy cái đâm sâu, sung sướиɠ bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc dính vào trong.
Hai người ôm lấy nhau một lúc, mới chầm chậm hoàn hồn lại, cả người Lục Tri Hạ bò lên thảm, giống như kẹo đường tan ra, hoàn toàn dính lên thảm.
“Không được rồi, không thể thêm nữa, thêm nữa em thật sự chết mất.” Lục Tri Hạ yếu ớt nói.
Tô Cảnh lấy khăn ấm, lau cơ thể cho cô, nói: “Được rồi, không làm nữa, chúng ta ăn cơm trước, ăn xong anh rể đưa em lên núi ngắm sao.”
“Nhưng em không động đậy được.” Lục Tri Hạ rất tủi thân nói.
“Không sao, anh ôm em là được.” Tô Cảnh dỗ cô, sau đó giúp cô mặc áo choàng tắm, lại ôm cô đến bên bàn ăn, để cô ăn cơm, kết quả tay Lục Tri Hạ vẫn đang run, cầm đũa cũng không được, cuối cùng chỉ có thể để anh rể bón cô.
Cô mặc áo choàng tắm, bọc chăn, nhìn anh rể dùng đũa bón từng miếng cho cô, tay anh rể rất đẹp, ngón tay thon dài, khớp tay rõ ràng, nhìn giống như bàn tay của người mẫu tay, có thể quay quảng cáo luôn được.
“Anh rể tay của anh đẹp quá.” Cô ăn xong một miếng cá hồi, nhịn không được khen anh.
Tô Cảnh nhếch mày: “Đẹp không?”
“Rất đẹp.”
“Được, sau này đôi tay này là của em, em để nó làm gì thì nó làm nấy, ví dụ như muốn sờ huyệt, muốn sờ ngực, toàn bộ đều do em quyết định.” Anh rể nói đùa chuyện này mà lại mang dáng vẻ đứng đắn.
“Anh rể!” Lục Tri Hạ vừa tức vừa cười gọi anh, nghĩ một lúc, nói: “Vậy em muốn nó đi sục côn ŧᏂịŧ, ngày nào cũng dùng tay sục, em sẽ không mệt như vậy nũa.”
“Cái đó không được, côn ŧᏂịŧ anh chỉ thích tao huyệt, không thích tay, đôi tay này vẫn giữ lại để em dùng đi.”
Hai người vừa ăn, vừa nói nói cười cười, thời gian trôi qua rất nhanh, sắc trời bên ngoài đã hoàn toàn tối đi.
Quán ăn đồ Nhật mà họ ăn ở ngoại ô cách xa thành phố, hoàn cảnh vô cùng tốt, gần đó có ngọn núi, xe có thể trực tiếp lái lên, bên trên có sân lớn, có thể đỗ xe, người ngồi trong xe có thể ngắm sao.
Hai người ăn cơm xong, sau khi thay quần áo của mình, Tô Cảnh ôm ngang Lục Tri Hạ lên, nhẹ nhàng ôm cô vào trong xe, xe rời khỏi quán ăn, một đường lái thẳng lên núi, Lục Tri Hạ nhỏ giọng hỏi anh rể: “Sao lại đột nhiên muốn đưa em đi ngắm sao.”
Tô Cảnh vừa lái xe, vừa nắm tay cô, đưa đến bên miệng hôn hôn, nói: “Bởi vì chúng ta đang yêu nhau, yêu đương thì phải ra ngoài hẹn hò, chuyện lãng mạn như ngắm sao cũng nhất định phải làm.” Anh dừng một lúc, nghiêm túc lại chân thành nói: “Bảo bối, tuy rằng hiện tại quan hệ của chúng ta không thể công khai, nhưng anh vẫn muốn dành cho em trải nghiệm yêu đương tốt nhất, những chuyện khác không làm được, sau này chúng ta cũng bổ sung từng cái, hy vọng em tin anh.”
Nghe lời yêu thương dịu dàng lưu luyến của anh, vành mắt Lục Tri Hạ nóng lên, cô dùng sức gật gật đầu, nói: “Em tin anh.” Chưa có lúc nào như khoảnh khắc này, làm cô cảm thấy trái tim hai người lại gần nhau như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận