Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe đến những lời dâm dục kia, bằng mắt thường liền có thể thấy được da mặt Ninh Nhạn nhanh chóng đỏ ửng lên. Cô ta là lần đầu tiên gặp phải người không biết xấu hổ như thế này, cảm giác ngại ngùng e thẹn phủ đầy trong đáy mắt, cô ta ấp a ấp úng không nói ra được lời nào, trong lúc nhất thời ấy thế mà không nghĩ được nên mắng lại cô cái gì, trong đầu trống rỗng giống như là chết máy vậy.

Lê Đông đắc ý nhướng mày, thấy giáo viên cũng đã vào lớp liền không muốn nói chuyện với cô ta nữa.

Chờ khi Ninh Nhạn lấy lại bình tĩnh mới đột nhiên nhớ tới lời nói dâm đãng của Lê Đông, cô ấy thế mà tự phô bày hành vi phóng đãng lẳng lơ của mình.

Cô ấy vậy mà muốn ở trong trường học làm tình cùng với Khương Từ Niên.

Nếu bắt lấy được bằng chứng cho cái việc lén lút kia của cô ấy, vậy cũng đủ để khiến cho Lê Đông ở trường học mất hết danh dự, mãi mãi không dám ngẩng đầu lên nữa.

Trong lòng Ninh Nhạn mừng thầm, duỗi bàn tay vào trong hộc bàn, âm thầm cầm lấy điện thoại di động giấu vào người.

Thời gian nghỉ giữa trưa, Khương Từ Niên nhìn thấy Lê Đông đang ăn cái gì đó, anh liền bước đến bên người cô, lập tức nhìn thấy trong tay cô đang cầm một ổ bánh mì nhỏ.

“Từ đâu ra?”

Âm thanh thanh lãnh của Khương Từ Niên vang lên, lời nói nói ra giống như dò hỏi nhưng giọng điệu càng giống như tra hỏi nhiều hơn.

Lê Đông đem bánh mì giơ lên: “Anh muốn nếm thử à?”

Anh nhìn một góc bánh mì vừa bị cô cắn qua, vậy nên không hề do dự mà cong lưng xuống, mở miệng cắn một ngụm lớn, anh tính đem cả dấu răng của cô trên đó đều ăn hết vào trong miệng mình, thế là lúc anh cắn xong, trên tay Lê Đông chỉ dính một chút viền bánh mì mà ngón tay cô đang cầm.

Lê Đông nhìn đầu ngón tay nhéo lên đống đồ ăn còn dư lại.

Quai hàm Khương Từ Niên hoạt động nhấm nhám, khi nuốt xuống hầu kết động đậy lên xuống, anh hơi nhướng mày nói: “Từ đâu ra.”

“Ninh Nhạn cho em, ăn ngon không?”

Khương Từ Niên nhíu mày, nghĩ đến việc phun ra đã không kịp nữa rồi, anh banh chặt hàm dưới, lại không thể không bỏ đi thiết lập khuôn mặt thân thiết giả vờ tốt đẹp ở trong trường học, cưỡng ép chính mình nhếch khóe miệng.

Mỉm cười sượng cứng thoạt nhìn như là đang cắn răng mở miệng.

“Không thể ăn.”

Lê Đông “ha ha” một tiếng, đem đống còn lại ném lên trên một tờ giấy vệ sinh đang mở ra gói nó lại: “Em cũng cảm thấy không thể ăn.”

Anh nhìn chăm chú vào khuôn mặt Lê Đông, độ cong nơi khóe miệng không biết từ khi nào cũng đã hạ xuống, nảy sinh ra một vài nghi vấn.

Thật lâu rồi chưa thấy cô cười qua, thường khi nào mà tới lúc này, phản ứng của cô luôn là phát run, sợ hãi bị chạm đến ánh mắt của anh, anh nhìn thấy hết thảy.

Vì sao đột nhiên cô lại cười?

Nguyên nhân là vì cái gì?

“Khương Từ Niên!” Tống Tắc Tư đứng ở phía sau hét to tên anh: “Đi thôi! Đi chơi bóng rổ đi, đừng ở bên cạnh bạn gái nữa, hai ngươi mỗi ngày đều gặp mặt còn sợ cô ấy chạy mất hay sao!”

Đám nam sinh đứng ở bên cạnh Tống Tắc Tư nghe thấy cười vang, Lê Đông nhấp nhấp môi dưới, quay đầu đi như là có chút ngượng ngùng: “Anh đi chơi đi, đợi lát nữa em đi nhà ăn ăn cơm sau.”

Anh vỗ vỗ đỉnh đầu cô, quan hệ như là trở về lúc trước khi hai người mới quen nhau vậy, vô cùng ái muội thân mật: “Vậy giúp anh mua một cái bánh nhé.”

Trong lúc nhất thời Lê Đông ngơ ngác nghệch mặt ra.

Thế nhưng cô lại có loại ảo giác rằng mình đang kết giao như người bình thường khác vậy.

Kho để đồ thể dục trừ khi nào có lớp học ở ngoài thì mở ra còn đâu đều là khóa lại, từ khi chủ nhiệm lớp không cho đem bóng rổ vào trong phòng học, mỗi lần bọn họ đi chơi bóng đều phải nhảy cửa sổ đi vào trong nhà kho lấy bóng, mà nhiệm vụ này tự nhiên là phải phân cho người có vóc dáng cao ráo nhất trong hội đó chính là Khương Từ Niên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận