Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phòng bệnh là buồng trong, bên ngoài còn một phòng, hai tên đàn ông kia nhất định ngủ bên ngoài, nếu lúc này hắn có bạo lực với cô, đánh thức hai người kia cũng khó.

Hắn hôn rất lâu, toàn bộ nước bọt của hắn đều nhỏ vào miệng cô. Cô chán ghét thầm muốn nôn, lại bị hắn chặn cổ họng nuốt xuống.

Trên mặt chợt rơi xuống giọt nước, chảy xuống miệng hai người đang triền miên, mằn mặn, không cần nghĩ cũng biết là nước mắt của hắn.

Tại sao? Rốt cục hắn phát điên gì vậy?

Ngay lúc Tô Phàm cuối cùng không chịu nổi, muốn đẩy hắn ra, cửa phòng bệnh chợt bị mở ra, tiếng chân quen thuộc hốt hoảng đi vào, âm thanh đè thấp mang theo gấp gáp.

“Chú, chú đang làm gì thế?”

Hạ Hạo Nhiên vốn tiến lên kéo hắn ra, nhưng cho dù trong bóng tối, hốc mắt đỏ bừng kia vẫn thấy rất rõ. Ánh trăng soi rõ nước mắt hắn, chóp mũi đỏ bừng, giờ khắc này trông vô cùng yếu ớt, như chạm nhẹ cái cũng khiến hắn ngã ra.

“Chú uống thuốc chưa?”

Tô Phàm nghe cậu nói vậy, cơn buồn ngủ chợt tan thành mây khói.

Hạ Hạ Nhiên lục túi hắn, lấy hộp thuốc ra.

“Bây giờ cơ thể cô ấy không được tốt, chú không được chạm vào cơ thể cô ấy, nếu chú còn muốn cô ấy sống tiếp, đừng đánh cô ấy nữa!”

Cậu bóp lấy mặt hắn, cường ngạnh nhét thuốc vào miệng hắn.

Bình thường cậu cũng không dám làm vậy, nhưng ban đêm trời tối người lặng, luôn luôn là lúc tâm trạng tồi tệ nhất của hắn phát tác. Cậu đã từng chăm sóc hắn một khoảng thời gian, nhớ rõ hắn nửa đêm kêu gào khóc lóc như nào.

Tào Phó Thanh hất tay cậu ra, giọng hơi khàn khàn lại nghẹn ngào.

“Mai sẽ phá thai đứa con trong bụng cô ấy.”

Hạ Hạo Nhiên sững sờ.

“Sao lại đột nhiên nói thế? Nếu cô ấy không đồng ý thì sao?”

“Vậy lén lút phá, đừng để cô ấy biết, chỉ vờ như làm một cuộc tiểu phẫu là được, đứa nhỏ trong bụng cô ấy chỉ có hại, không có lợi, ngày mai nói với Lữ Nhất, chắc chắn anh ta sẽ đồng ý.”

Tay dưới chăn của cô đã nắm chặt lại.

“Cháu biết rồi, giờ chú ngủ trước đi đã, không nên ở đây, đừng quấy rầy cô ấy tỉnh.”

Tiếng đóng cửa thanh thúy vang lên, trong phòng bệnh khôi phục hoàn toàn yên tĩnh, yêu tĩnh đến độ tai cô không ngừng ong tai lên.

Bàn tay gầy yếu không chịu nổi vuốt ve bụng phẳng.

Bên trong đang có mạng sống, thậm chí trải qua mười tháng nữa, cô có thể trở thành mẹ.

Đôi mắt mệt mỏi chậm rãi mở ra.

Nếu quyết định này đưa ra vào một ngày trước, chỉ một ngày trước thôi, cô sẽ không chút lưu tình đáp ứng.

Nhưng tại sao, cứ mãi lại là lúc này, chính tai nghe được bọn họ nói, cô lại không muốn.

Yên lặng tầm mười phút, cô chợt kéo chăn trên giường ra, nhịn đau chạy tới bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Hẳn cô đang ở tầng năm, cửa sổ bị khóa chặt, khe hở mở ra không đủ một nắm đấm.

Cô xoay người chạy tới cửa, nhẹ nhàng cầm tay nắm, gạt xuống, chỉ tiếng động nho nhỏ cũng khiến cô sợ hãi, tim cô như thót lại.

Cửa phòng bên cạnh không khóa, và cách cửa chính chỉ có một đoạn rất ngắn, nhưng để đi đến cửa chính, nhất định phải đi ngang qua gian phòng kia.

Tô Phàm dựa lưng vào tường, níu lấy trái tim bất an đang đập loạn như sắp nhảy ra khỏi họng.

Cô không biết mình đã đứng bao lâu, đại khái do quá mẫn cảm, cô có thể nghe thấy tiếng hít thở truyền đến từ phòng bên cạnh.

Rất lâu sau, cô nhón chân trần, nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Một bước, hai bước, sắp tiếp cận cửa căn phòng kia. Bước chân cô càng lúc càng nặng nề, trái tim thống khổ nhảy lên, con mắt cong lên, ba người kia đang ngủ cùng một chỗ, cô không dám nhìn nhiều, bước nhanh tới cửa.

Cầm lấy tay cầm cửa chính lạnh như băng, nhẹ nhàng ấn xuống. Tiếng khóa thanh thúy vang lên, cô kéo nhẹ lại bị ngăn trở, bị khóa mất rồi, cô vặn khóa sang phải để mở khóa.

Tạch một cái.

Âm thanh cơ hồ tra tấn cô đến điên rồi. Cuối cùng cũng mở được cửa chính, nhưng lại thấy lan can như lồng sắt, đánh vỡ hoàn toàn tâm trạng mừng rỡ của cô. Cúi đầu nhìn khóa mật mã trước mặt, khóe miệng cô nở nụ cười tự giễu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận