Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Triệu Thanh Lương bình tĩnh nhìn nàng, gật đầu, khôi phụcbộ dáng uy nghiêm bộ.
Tần Lộ Lộ lại nhận ra điều khác thường, ngạc nhiên một lúc lâu, quan hệ hai người giống như đã tiến thêm một bước.
Có… Bí mật với nhaụ
Vừa rồi Triệu Thanh Lương nói với cô, buổi tối thứ bảy đến khách sạn ở kế bên để tìm ông ta.
Đương nhiên Tần Lộ Lộ sẽ không từ chối.
The0 cô biết, cuối tuần này là thời gian người nhà họ Triệu làm lễ tế tổ tiên, cả nhà phải đến thành phố cách vách hai ngày, chiều hôm sau mới trở về.
Đương nhiên, lễ tế tổ tiên này sẽ không đưa cô the0, cô chỉ có thể ở nhà họ Triệu một mình.
Chắc bác cả muốn nhân lúc cô ở một mình để làm gì đó đây mà.
Tần Lộ Lộ rấtchờ mong.
Sau khi Triệu Lăng Hiên đón Tần Lộ Lộ về, anh xin thầy hướng dẫn cho mình nghỉ phép rồi dự định dành cả buổi chiều để chở cô đi dạo hay giải sầu gì đó.
Nói mới nhớ, thời gian hai người họ ở bên nhau thật sự không nhiềụ
Cuối tuần đi cúng bái tổ tiên xong thì họ lại phải chia xa. Triệu Lăng Hiên muốn ở với Tần Lộ Lộ thêm một thời gian nữa.
Lúc đi ra thì đã gần trưa, cả hai dự định đến một nhà hàng ở trung tâm thành phố để ăn trưa.
Người nhà họ Triệu luôn ăn những thực phẩm đặc biệt “lành ma͙nh”, nhưng thỉnh thoảng ăn một số thức ăn bên ngoài này cũng không sao, xem như là trải nghiệm cuộc sống.
Triệu Lăng Hiên khác với các chú của mình, anh được bảo vệ rấttốt và chưa bao giờ để lộ thông tin nào.
Bên ngoài chưa từng có người nhìn thấy diện mạo của anh, nếu đi ra ngoài cùng Tần Lộ Lộ cũng sẽ không gây náo động gì. Cùng lắm chỉ vì vẻ ngoài điển trai mà khiến người ta phải quay lại nhìn mà thôi.
Họ tìm một bàn có ghế dài tại nhà hàng Trung Quốc bình dân, sau đó gọi một số món ăn thươռg hiệu như cổ vịt, khâu nhục, cá hấp.
Các trưởng bối tɾong nhà đều đã lớn nên khẩu vị ăn uống khá thanh đạm, hai người trẻ như họ khó khăn lắm mới được ra ngoài ăn nên đương nhiên phải làm một bữa no nê.
Trong lúc chờ đồ ăn được bưng ra, Triệu Lăng Hiên đi ra ngoài nghe đïện thoại để lại Tần Lộ Lộ ngồi một mình trên ghế, buồn ċһán xé khăn giấy chơi.
Vừa hay chỗ ngồi ngay cạnh cửa sổ, sau cơn mưa trời lại sáng, ánh mặt trời vừa phải khiến cơ thể Tần Lộ Lộ thấy thật ấm áp.
Cô nhắm mắt lại, thoải mái ngáp một cái, khi mở mắt ra lần nữa cô nhìn thấy một bóng dáng cao gầy đang ngồi đối diện mình.
Người này không phải là Triệu Lăng Hiên.
“Thật trùng hợp.” Vị khách mỉm cười với cô, sau đó tao nhã cầm thực đơn trên bàn lên, lật qua lật lại, thân thuộc xáp đến “Đã gọi món gì rồi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận