Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên ngoài truyền đến tiếng đổ vỡ, hắn lại bắt đầu đập phá đồ đạc.

Cả căn bếp bị hắn đập tan tành, bàn ăn và tủ lạnh bị hất tung, đồ đạc bên trong rơi liểng xiểng. Hắn đập phá phòng bếp xong thì lại ra ngoài phòng khách, tivi và bình hoa cũng chịu chung số phận.

Tịch Khánh Liêu chỉ mặc một chiếc quần dài, tức giận cầm dao chém vào vách tường, trong miệng văng ra những lời mắng chửi vô cùng thô tục.

Khổng Thành Văn ngồi trong phòng giám sát, theo dõi nhất cử nhất động của hắn.

Một chiếc camera ẩn được giấu trong ngọn đèn chùm, Khổng Thành Văn nhìn căn nhà của mình bị đập cho te tua thì âm thầm thở dài một hơi.

Tên này đúng là quá manh động, trong trạng thái điên loạn thì chỉ muốn đập phá để hả giận. Nhưng sao hắn không trút giận lên người phụ nữ kia mà lại chạy ra đập phá đồ đạc nhà anh ta làm gì?

“Thật là đáng sợ, thế mà lại nảy sinh cảm giác tội lỗi với người phụ nữ kia.”

“Chú ơi, cháu đói, chú…”

Khổng Thành Văn vuốt ve cái đầu nhỏ đang vùi dưới háng mình: “Không phải đang cho cháu ăn đây sao?”

Cô bé đau khổ, nuốt tinh dịch của hắn xuống, lắc đầu ấm ức: “Đói, đói quá…”

“Tiếp tục liếm đi thì sẽ có cái ăn.” Ánh mắt hắn từ đầu đến cuối vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình vi tính, hắn ấn đầu cô bé xuống: “Nhanh lên một chút.”

“Ăn không đủ no, cháu đói, chú ơi, cháu cầu xin chú.”

“Tên điên kia đang ở dưới nhà, chờ tối anh ta rời khỏi đây thì sẽ cho cháu ăn.”

“Hu hu hu, cháu đói!”

“Nếu còn khóc thì tối cũng không cho ăn nữa.”

Cô bé không dám khóc nữa, vươn hai tay âm thầm lau nước mắt.

Trên màn hình, Tịch Khánh Liêu cầm một cây vợt tennis trong góc nhà, bắt đầu đập lên cửa chính.

Một cái, hai cái.

Âm thanh vang vọng cả căn nhà, ban đầu là tiếng gậy đập, tiếp theo là tiếng chân đạp.

Đầu tóc hắn bù xù, nghiến răng nghiến lợi, hành động thực sự giống như một kẻ tâm thần.

Hắn nghĩ cánh cửa an ninh dày hai lớp này có thể dùng chân đạp ra được sao?

Nhưng không ngờ, chỉ năm phút sau, cánh cửa đã bị Tịch Khánh Liêu đạp hỏng, ốc vít bung ra, cánh cửa vững chãi đổ rầm xuống.

Ánh mắt Khổng Thành Văn co quắp, biểu cảm cũng lập tức biến hóa.

Tên đáng chết.

Hoa Cẩn co ro trên giường, vểnh tai nghe động tĩnh bên ngoài.

Bên ngoài bỗng nhiên không có âm thanh gì nữa. Cô cảm thấy hơi nghi ngờ, xuống giường ra ngoài xem xét, bỗng phát hiện cửa chính đã mở.

Mà người điên kia hình như đang ở trong phòng bếp, cô nghe thấy những tiếng cắt cắt chém chém vang lên.

Hoa Cẩn do dự vài giây rồi chạy vào phòng mặc lại bộ váy rách nát, khoác thêm áo sơ mi của Tịch Khánh Liêu rồi chạy về phía cửa.

Khổng Thành Văn thoải mái nằm trên chiếc xích đu, tận hưởng khoái cảm từ hạ thân mang lại. Hắn nghiêng đầu quan sát màn hình, nhìn thấy người phụ nữ đang bỏ chạy thì hơi ngạc nhiên.

Người phụ nữ này đúng là dám chạy.

Hoa Cẩn chạy ra ngoài, hơi bất ngờ khi thấy bên ngoài không có vệ sĩ, trước mặt còn có một chiếc xe màu đen vô cùng sang trọng.

Là xe của Khổng Thành Văn.

Hoa Cẩn mở cửa xe ngồi vào vị trí ghế lái, cô do dự một lúc, lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi.

“Làm thế nào đây… Làm thế nào đây…”

Cô đã từng nhìn thấy Tịch Khánh Liêu lái xe, các bước rất rõ ràng, đạp phanh, vặn chìa khóa.

Xe rồ lên một tiếng, đèn trong xe sáng lên, thực sự khởi động được rồi.

Hoa Cẩn run rẩy nắm chặt lấy vô lăng, nhưng cô không biết làm thế nào để xe chạy.

Cô đóng cửa xe, ấn thử từng nút một. Khi cô đạp vào chân ga, xe đột nhiên vang lên một âm thanh chói tai, nhưng lại không nhúc nhích.

Cô sợ hãi nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, chỉ sợ người đàn ông đó có thể chạy ra bất cứ lúc nào.

Quả nhiên, âm thanh bên ngoài đã thu hút sự chú ý của Tịch Khánh Liêu, hắn siết chặt tay, hùng hổ chạy tới.

“Đừng mà! Đừng mà!”

Hoa Cẩn đột nhiên nghĩ đến chuyện gì, cô thả tay phanh ra, chiếc xe lao vút ra ngoài.

“A!”

Cô cố gắng điều khiển tay lái, đánh mạnh sang trái, lốp xe cọ xát trên mặt đất, phóng thẳng ra đường.

Cô nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Tịch Khánh Liêu đang chửi mắng câu gì đó. Cô rất quen thuộc với vẻ mặt này của hắn. Nếu như cô ở dưới thân hắn thì lúc này cô đã bị hắn đâm xuyên qua rồi.

Xe chạy vào khu vực thành phố, Hoa Cẩn nhìn khắp nơi nhưng không tìm được đồn cảnh sát nào, cô đành phải tới tìm Tập Khanh Liêu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận